Bữa tối hẹn hò đầu tiên diễn ra vào thứ Sáu tuần sau — nhà hàng nhỏ gần hồ, ánh đèn vừa đủ, không quá sang cũng không quá ồn, đúng kiểu cả hai đều thích mà không cần thống nhất trước.
Họ về nhà lúc mười giờ, đứng ở hành lang trước hai cánh cửa 803 và 804.
— Tối nay vui, — Bảo Châu nói.
— Anh cũng vậy.
— Anh nói "anh cũng vậy" thay vì "tốt" hay "vui quá." Anh biết không?
— Biết. "Anh cũng vậy" chính xác hơn.
— Anh lúc nào cũng chính xác.
— Cô muốn anh ít chính xác hơn không?
— Không. — Cô mỉm cười. — Tôi thích cách anh nói.
Anh nhìn cô trong ánh đèn hành lang. Rồi, không có kịch bản, không có chuẩn bị, anh nghiêng người và hôn nhẹ lên trán cô — một cử chỉ nhỏ, không ồn ào, không kịch tính.
Bảo Châu đứng im một nhịp. Rồi nhìn lên anh.
— Trán, — cô nói.
— Lần đầu anh không muốn vội.
— Anh cẩn thận ngay cả trong chuyện này.
— Anh cẩn thận với thứ quan trọng.
Cô nhìn anh một lúc, trong mắt có thứ gì đó ấm và không giấu. Rồi cô đứng lên kiễng chân và hôn nhẹ lên má anh.
— Lần đầu tôi cũng không muốn vội, — cô nói. — Nhưng tôi muốn chủ động một chút.
— Cô luôn chủ động.
— Anh không phàn nàn điều đó bao giờ.
— Không bao giờ.
Họ chia tay ở cửa — mỗi người về phòng mình, vì không cần vội bất cứ điều gì.
Sáng thứ Bảy tuần sau, lúc sáu giờ bốn mươi lăm, có tiếng gõ cửa hai cái nhẹ.
Khải Minh mở cửa. Bảo Châu đứng ngoài, tóc xổ, mặc đồ ở nhà, tay cầm một túi nhỏ. — Tôi mua bánh mì. Anh có muốn ăn sáng không?
— Cà phê đã pha sẵn, — anh nói, mở cửa rộng hơn.
Cô bước vào. Đặt bánh mì lên bàn bếp. Anh rót cà phê cho cả hai. Họ ngồi xuống đối diện nhau ở bàn bếp nhỏ của căn 803, trong buổi sáng thứ Bảy không có kế hoạch gì đặc biệt.
— Hôm nay anh có kế hoạch không? — Cô hỏi, cắn một miếng bánh mì.
— Không nhiều. Chiều có họp online. Sáng rảnh.
— Tôi cũng rảnh sáng. Trực tối.
— Vậy thì có thể đi chợ buổi sáng không? Anh hết rau.
— Anh rủ tôi đi chợ.
— Anh cần rau. Cô rảnh. Logic đơn giản.
— Anh hay giải thích mọi thứ theo kiểu logic đơn giản nhưng thực ra không đơn giản, — cô nói, giọng có tia sáng quen thuộc.
— Hay là nó thực sự đơn giản và cô hay phân tích phức tạp hơn cần thiết?
— Hay là cả hai đều đúng?
Khải Minh nhìn cô — ngồi đối diện anh trong buổi sáng thứ Bảy bình thường này, ăn bánh mì, uống cà phê, cãi nhau nhẹ nhàng về logic theo kiểu họ hay làm. Tóc cô chưa chải, ánh sáng sáng sớm hắt qua cửa sổ bếp, tiếng thành phố bên dưới bắt đầu thức dậy.
Anh nghĩ: đây là thứ anh muốn mỗi buổi sáng.
Không phải bữa sáng hoành tráng. Không phải kế hoạch lớn. Chỉ là người này, ở cái bàn này, vào sáng thứ Bảy này.
— Cả hai đều đúng, — anh đồng ý.
Bảo Châu nhìn anh. Trong mắt cô có thứ gì đó anh nhận ra — cùng thứ anh vừa nghĩ, nhưng qua đôi mắt của người khác.
— Đi chợ mấy giờ? — Cô hỏi.
— Tám giờ. Ăn sáng xong rồi đi.
— Được.
Họ ăn sáng tiếp, trong căn bếp nhỏ của tầng tám tòa Bình Minh Court, dưới ánh sáng buổi sáng vàng ấm, với tiếng thành phố dần thức giấc bên ngoài.
Không có gì đặc biệt về buổi sáng đó. Và đó chính xác là điều làm nó trở thành thứ cả hai sẽ nhớ mãi — không phải vì nó đặc biệt, mà vì nó thật, và nó là của họ.
— Hết —