"Bữa tiệc hàng xóm: nơi duy nhất mà người ta chia sẻ thức ăn, câu chuyện, và những thông tin mà đáng lẽ ra không nên biết."
Cuối tháng đầu tiên, bà Cúc tổ chức "Tiệc Chào Tân Cư Dân" — một sự kiện mà theo bà là "truyền thống của hẻm số 7 từ năm 2003" nhưng theo bà Hồng ghi trong sổ thì "bà Cúc tự phát minh ra và gọi là truyền thống."
Tiệc tổ chức vào chiều thứ Bảy trước sân nhà số 9. Mỗi nhà mang một món. Kết quả là một bàn tiệc mà về mặt dinh dưỡng học có lẽ cân bằng, nhưng về mặt logic ẩm thực thì hoàn toàn không:
Nhà số 1 (bà Hồng): chè đậu đen nóng. Nhà số 3 (anh Huy): pizza tự làm hình con mèo. Nhà số 5 (ông Đức): vịt quay mà ông giải thích là "không phải Bạch Tuyết, tôi mua ở chợ, tôi biết mọi người nghĩ gì." Nhà số 7 (gia đình Nguyễn): nem cuốn. Nhà số 9 (bà Cúc): bảy món khác nhau vì bà không thể quyết định mang món gì nên mang tất cả. Nhà số 11 (cô Mai): salad mà cô gọi là "fusion" nhưng thực ra là cô trộn mọi thứ còn trong tủ lạnh vào cùng một tô. Nhà số 13 (cậu Tùng và bà Hồng Bà): bánh bao mà cậu Tùng tự làm, hình thức không đẹp nhưng "bên trong có bí mật" theo cậu nói mà không giải thích thêm. Nhà số 15 (cô Linh): không có mặt vì đang ngủ, nhưng để trước cửa một hộp bánh kẹo với ghi chú "Chúc vui — Linh."
🍽️ · · · 🥂
Tiệc bắt đầu lúc năm giờ. Đến sáu giờ, sau khi rượu gạo của ông Đức được mở ra ("tôi ủ từ năm 2018, đặc biệt dành cho dịp này" — không ai hỏi ông biết sẽ có dịp này từ lúc nào), bí mật bắt đầu ra đời.
Bí mật đầu tiên: anh Huy nhà số 3 không phải freelancer thiết kế đồ họa. Anh là họa sĩ manga đang vẽ một bộ truyện về… hẻm số 7. Tất cả mọi người trong hẻm đều là nhân vật trong truyện của anh, được vẽ lại với tên khác nhưng đặc điểm giống hệt.
"Từ bao giờ vậy?" Bà Cúc hỏi, không tỏ ra tức giận mà tỏ ra quan tâm đến chi tiết.
"Từ năm ngoái. Nhân vật dựa trên bà trong truyện bán được nhiều nhất." Anh Huy nhìn bà Cúc với ánh mắt nghệ sĩ. "Bà có sức thu hút nhân vật tự nhiên."
"Nhân vật của tôi trong truyện làm gì?" Bà Cúc hỏi, rõ ràng bắt đầu thích ý tưởng này.
"Nấu ăn và biết bí mật của mọi người."
"Chính xác một trăm phần trăm."
Bí mật thứ hai: cô Mai nhà số 11 không chỉ "biết mọi thứ" một cách thần bí. Cô có một mạng lưới thông tin chính xác: học sinh tiểu học cô dạy là con cái của hầu hết mọi người trong hẻm và các hẻm lân cận, và trẻ con kể hết chuyện nhà cho cô nghe mỗi ngày.
"Vậy cô không có khả năng đặc biệt gì cả?" Cậu Tùng hỏi, nghe có vẻ thất vọng.
"Tôi có khả năng đặc biệt là trẻ con thích kể chuyện cho tôi nghe," cô Mai nói. "Đó là khả năng rất đặc biệt và không phải ai cũng có."
"Bảo Ngọc có kể chuyện nhà con không?" Chị Lan hỏi với giọng bình tĩnh đáng ngờ.
Cô Mai nhìn chị Lan. Cô mỉm cười kiểu mỉm cười không nói gì thêm.
Chị Lan nhìn Bảo Ngọc đang ngồi ăn bánh bao của cậu Tùng. Bảo Ngọc nhìn lại mẹ với ánh mắt vô tư hoàn toàn của người không biết mình vừa bị nhắc đến.
Bí mật thứ ba — và đây là bí mật khiến cả bàn im lặng ba giây: bà Hồng cuốn sổ ghi chép của bà không phải là sổ cá nhân. Đó là bản thảo của một cuốn hồi ký mà bà đã viết trong ba mươi năm, dày gần hai nghìn trang, ghi lại toàn bộ lịch sử của hẻm số 7 từ khi bà dọn vào năm 1987.
"Bà định xuất bản không?" Anh Huy hỏi, mắt sáng lên như người vừa phát hiện nguồn tư liệu.
"Chưa quyết định." Bà Hồng nhấp chè. "Tôi đang chờ kết thúc câu chuyện."
"Kết thúc nào?" Anh Bình hỏi.
Bà Hồng nhìn anh. Nhìn chị Lan. Nhìn Bảo Ngọc. Rồi mỉm cười một nụ cười mà người ta hay dùng từ "bí hiểm" để mô tả nhưng thực ra chỉ là kiểu cười của người biết nhiều hơn người khác nghĩ.
"Tôi sẽ biết khi nào thì đến," bà nói.
Tiệc kết thúc lúc chín giờ đêm. Trước khi về, cậu Tùng giải thích "bí mật bên trong bánh bao": nhân bên trong không phải thịt hay đậu mà là một mảnh giấy nhỏ ghi một câu hỏi ngẫu nhiên — kiểu fortune cookie nhưng là câu hỏi thay vì lời tiên tri. Anh Bình mở bánh bao ra và đọc: "Điều bạn sợ nhất ở hàng xóm là gì?"
Anh nhìn câu hỏi. Nhìn quanh bàn tiệc — ông Đức đang cho Bạch Tuyết ăn vụn bánh, bà Cúc đang ép mọi người ăn thêm, anh Huy đang vẽ phác thảo bằng đũa trên khăn bàn, cô Mai đang nói chuyện với Bảo Ngọc, bà Hồng đang ghi chép.
Anh Bình gập mảnh giấy lại, bỏ vào túi. Câu trả lời của anh — điều anh không nói ra — là: không sợ gì cả.
Và đây là thời điểm anh nhận ra rằng mình đã bắt đầu thật sự sống ở hẻm số 7, không chỉ tồn tại ở đó.