Tiếng chuông gió leng keng trước cửa tiệm sửa đồ cổ nhỏ bé nằm khuất trong con hẻm sâu nhất của kinh thành, báo hiệu có khách đến.
Diệp Ninh ngẩng đầu khỏi chiếc kính lúp đang cầm trên tay, nhìn ra cửa. Một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng bước vào, tay ôm khư khư một chiếc hộp gỗ sơn mài, ánh mắt dáo dác nhìn quanh gian tiệm chật hẹp bày biện đủ loại đồ cổ cũ kỹ.
"Đây có phải tiệm của Diệp lão thái gia không?" Người đàn ông hỏi, giọng có chút hoài nghi khi nhìn thấy cô gái trẻ đang ngồi sau quầy thay vì một lão nhân như ông tưởng tượng.
"Ông nội ta đang nghỉ ngơi trong phòng trong." Diệp Ninh đứng dậy, giọng điềm tĩnh, "Nhưng nếu ngài có đồ cần thẩm định, ta cũng có thể giúp được."
Người đàn ông nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại nơi đôi tay gầy guộc nhưng có những vết chai đặc trưng của người thường xuyên cầm dụng cụ tinh xảo, cuối cùng cũng gật đầu, đặt chiếc hộp gỗ lên quầy.
"Món đồ gia truyền này, ta muốn biết giá trị thật sự của nó. Nghe nói Diệp gia trước kia từng là Tầm Bảo Thế Gia số một thiên hạ, dù giờ có sa sút, tay nghề thẩm định chắc vẫn còn giữ được."
Câu nói vô tình chạm vào một vết thương cũ khiến Diệp Ninh khẽ siết chặt tay, nhưng nàng không để lộ cảm xúc ra ngoài, chỉ lặng lẽ mở hộp gỗ.
Bên trong là một chiếc bình gốm cổ, hoa văn mờ nhạt theo thời gian. Diệp Ninh cầm kính lúp lên, xem xét từng chi tiết — độ mòn của men gốm, kiểu dáng hoa văn, dấu tích của lò nung — những kỹ năng mà ông nội đã dạy nàng từ năm mười ba tuổi, khi cả gia tộc còn chìm trong cơn bão sụp đổ.
"Chiếc bình này," nàng lên tiếng sau một lúc quan sát kỹ lưỡng, "là hàng phỏng cổ thời Trung Ninh, cách đây khoảng năm mươi năm, không phải đồ cổ thật sự từ triều đại trước như ngài nghĩ. Tuy nhiên, tay nghề chế tác khá tinh xảo, vẫn có giá trị sưu tầm nhất định."
Người đàn ông sững sờ: "Sao... sao cô nương biết được điều đó chỉ bằng cách nhìn qua như vậy?"
"Men gốm thời Trung Ninh có một đặc điểm riêng — khi nung ở nhiệt độ cao, bề mặt sẽ xuất hiện những vết rạn chân chim rất nhỏ theo một quy luật nhất định, khác hẳn với vết rạn tự nhiên của đồ cổ thật trải qua hàng trăm năm." Diệp Ninh chỉ vào một góc bình, "Ngài có thể mang đến bất kỳ tiệm giám định nào khác để đối chiếu, ta không nói sai đâu."
Người đàn ông nhìn kỹ lại chiếc bình, rồi thở dài, nửa tin nửa ngờ nhưng cũng không còn cách nào phản bác. Ông trả một khoản phí thẩm định nhỏ rồi rời đi, trong lòng vẫn còn chút tiếc nuối vì món đồ gia truyền không có giá trị như mong đợi.
Khi cánh cửa vừa khép lại, một giọng nói khàn đục vang lên từ gian phòng trong: "Ninh Nhi, con lại nói thẳng sự thật với khách rồi phải không? Ta đã dặn con bao nhiêu lần, đôi khi cứ để người ta giữ lại chút hy vọng cũng không sao..."
"Ông nội," Diệp Ninh bước vào phòng trong, nơi một lão nhân tóc bạc trắng đang ngồi bên khung cửa sổ, đôi mắt đã mù lòa nhưng gương mặt vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một người từng trải, "con là truyền nhân Diệp gia, nói dối để lừa gạt khách hàng, đó không phải là điều tổ tiên dạy chúng ta."
Diệp lão thái gia — từng là Tầm Bảo Đại Sư lừng danh thiên hạ trước khi đôi mắt mù lòa vì một lần trúng phải cơ quan độc trong cổ mộ — nghe con cháu nói vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tự hào lẫn xót xa.
"Con giống tính cha con y hệt." Ông thở dài, giọng chợt trầm xuống, "Cứng cỏi, ngay thẳng, không chịu khuất phục trước những điều không đúng... Có lẽ vì vậy mà năm xưa, cha con mới bị người ta hãm hại dễ dàng đến thế."
Nhắc đến cha, Diệp Ninh im lặng. Đã năm năm kể từ ngày Diệp Thanh Sơn bị lưu đày biên ải vì tội danh mà nàng biết chắc chắn ông không hề phạm phải. Năm năm, nàng và ông nội sống lay lắt trong con hẻm nhỏ này, dựa vào nghề sửa chữa và thẩm định đồ cổ để mưu sinh, chờ đợi một cơ hội để lật lại vụ án oan khuất ấy.
Nhưng cơ hội ấy, dường như ngày càng xa vời.
Buổi chiều hôm đó, khi Diệp Ninh đang dọn dẹp lại quầy hàng chuẩn bị đóng cửa tiệm, một vị khách khác bước vào — lần này là một bà lão ăn mặc giản dị, mang theo một túi vải cũ kỹ.
"Cô nương ơi," bà lão giọng run run, "nhà ta gặp chuyện cần tiền gấp, có mấy món đồ cũ của ông nhà để lại, không biết có bán được không..."
Diệp Ninh mời bà lão ngồi, nhẹ nhàng mở túi vải ra xem. Bên trong là vài món trang sức bạc đã cũ, một số đồng tiền cổ không còn giá trị lưu thông, và ở đáy túi, một mảnh ngọc bội nhỏ, hình dáng kỳ lạ, một nửa bị vỡ như thể đã từng là một phần của vật lớn hơn.
Khi ngón tay Diệp Ninh chạm vào mảnh ngọc bội ấy, nàng khựng lại.
Trên bề mặt ngọc, khắc những đường nét mờ nhạt theo thời gian nhưng vẫn có thể nhận ra — không phải hoa văn trang trí thông thường, mà là những đường kẻ có quy luật, xen lẫn vài ký tự cổ mà nàng chỉ từng thấy trong những cuốn sách cổ ông nội cất giữ.
"Bà ơi," nàng cố giữ giọng bình thản dù trái tim đang đập nhanh bất thường, "mảnh ngọc bội này, bà có biết nguồn gốc từ đâu không?"
Bà lão nhíu mày nhớ lại: "Nghe ông nhà ta kể, đây là vật gia truyền, tổ tiên nhiều đời trước từng làm phu khuân vác cho một đoàn khảo cổ hoàng gia, trong lúc dọn dẹp di tích nhặt được mảnh vỡ này, không biết là vật gì nhưng thấy đẹp nên giữ lại làm kỷ niệm, truyền từ đời này sang đời khác."
"Đoàn khảo cổ hoàng gia..." Diệp Ninh lẩm bẩm, một linh cảm mạnh mẽ dâng lên trong lòng.
Nàng xin phép mang mảnh ngọc bội vào trong cho ông nội xem, đồng thời trả cho bà lão một khoản tiền hậu hĩnh hơn nhiều so với giá trị thông thường của những món đồ còn lại, khiến bà lão vui mừng cảm tạ rối rít trước khi rời đi.
"Ông nội, ông sờ thử cái này xem." Diệp Ninh đặt mảnh ngọc bội vào tay ông, giọng không giấu được sự kích động.
Diệp lão thái gia dùng đầu ngón tay — thứ giác quan nhạy bén nhất còn sót lại sau khi đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng — tỉ mỉ dò theo từng đường khắc trên bề mặt ngọc. Chỉ trong chốc lát, gương mặt ông biến sắc.
"Đây là... không thể nào..." Ông run rẩy, giọng nghẹn lại, "Ninh Nhi, con mô tả cho ta nghe, hình dáng tổng thể của những đường khắc này thế nào?"
Diệp Ninh cẩn thận miêu tả: những đường kẻ đan xen tạo thành hình dạng như một phần bản đồ địa hình, có ký hiệu giống hình con rồng uốn khúc ở một góc, và vài ký tự cổ mà nàng không đọc được hết.
"Cửu Long..." Diệp lão thái gia thì thầm, hai tay siết chặt mảnh ngọc bội đến mức khớp xương trắng bệch, "là Cửu Long Bảo Đồ... con nhặt được một mảnh của Cửu Long Bảo Đồ thật rồi!"
"Cửu Long Bảo Đồ là gì vậy ông nội?" Diệp Ninh chưa từng nghe qua cái tên này.
Diệp lão thái gia hít một hơi thật sâu, như đang cố trấn tĩnh lại cảm xúc đang trào dâng. Ông kể lại, giọng chậm rãi nhưng đầy trọng lượng: một nghìn năm trước, Thịnh Vũ Đế — vị hoàng đế khai quốc lừng lẫy — trong những năm cuối đời đã bí mật cho xây dựng một kho báu khổng lồ, không chỉ chứa vàng bạc châu báu, mà còn cất giữ toàn bộ tri thức, bí mật và di sản mà ông muốn để lại cho hậu thế. Trước khi kho báu hoàn thành, Thịnh Vũ Đế đột nhiên mất tích bí ẩn cùng toàn bộ đoàn tùy tùng, không để lại dấu vết.
Từ đó, truyền thuyết về Cửu Long Bảo Đồ — tấm bản đồ được chia thành chín mảnh, mỗi mảnh giấu ở một nơi khác nhau, ghép đủ chín mảnh mới có thể tìm ra vị trí thật sự của kho báu — trở thành giấc mộng theo đuổi của biết bao thế hệ tầm bảo sư, nhưng chưa từng có ai tìm được dù chỉ một mảnh xác thực.
"Nhưng," Diệp lão thái gia tiếp tục, giọng trở nên trầm trọng hơn, "năm năm trước, khi cha con dẫn đoàn khảo cổ hoàng gia đi điều tra một di tích cổ, ông ấy từng viết thư về nói đã phát hiện manh mối liên quan đến Cửu Long Bảo Đồ. Không lâu sau đó, ông ấy bị vu oan tội đánh tráo Dạ Minh Châu, cả sự nghiệp sụp đổ."
Diệp Ninh sững người. Những mảnh ghép rời rạc trong đầu nàng bỗng chốc bắt đầu kết nối lại với nhau.
"Ông nội định nói... vụ án oan của cha, có liên quan trực tiếp đến Cửu Long Bảo Đồ này sao?"
"Ta không dám khẳng định chắc chắn," Diệp lão thái gia lắc đầu, nhưng ánh mắt mù lòa của ông dường như vẫn ánh lên một tia sáng quyết đoán hiếm có, "nhưng đây là manh mối rõ ràng nhất mà chúng ta có được sau năm năm ròng rã. Ninh Nhi, con có muốn..."
"Con muốn đi tìm sự thật." Diệp Ninh ngắt lời ông, giọng nói không hề do dự, "Con muốn lần theo mảnh ngọc bội này, tìm ra toàn bộ Cửu Long Bảo Đồ, và quan trọng nhất — tìm ra bằng chứng để giải oan cho cha."
Đêm đó, Diệp Ninh ngồi bên ngọn đèn dầu, tỉ mỉ nghiên cứu mảnh ngọc bội dưới sự chỉ dẫn của ông nội. Những đường khắc trên ngọc, khi được giải mã theo phương pháp đọc cổ đồ mà Diệp gia truyền lại qua nhiều đời, dần hé lộ một phần bản đồ dẫn đến một ngọn núi ở phía tây kinh thành — nơi có truyền thuyết về một hang động cổ bị bỏ hoang từ lâu.
"Con đường phía trước, chắc chắn sẽ đầy nguy hiểm." Diệp lão thái gia nói, giọng đầy lo lắng xen lẫn tự hào, "Tần gia — gia tộc tầm bảo đối địch với chúng ta từ nhiều đời trước, năm xưa từng tranh giành ảnh hưởng với Diệp gia trong triều đình — nếu biết tin về Cửu Long Bảo Đồ, tuyệt đối sẽ không ngồi yên. Con phải hết sức cẩn trọng."
"Con biết, ông nội." Diệp Ninh gật đầu, ánh mắt kiên định, "Nhưng con không thể cứ mãi trốn tránh trong con hẻm nhỏ này, chờ đợi một phép màu nào đó xảy ra. Cha con đã chịu oan ức năm năm rồi, con không thể để ông ấy phải chịu đựng thêm nữa."
Nàng đứng dậy, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu rọi khắp con hẻm tối tăm nhưng quen thuộc mà nàng đã lớn lên suốt những năm qua.
"Ngày mai, con sẽ lên đường."
Diệp lão thái gia im lặng một lúc lâu, rồi đưa tay ra, nắm lấy bàn tay cháu gái, giọng nói mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối: "Được. Ta sẽ dạy con tất cả những gì ta còn nhớ được trong đêm nay — cách đọc thiên tượng định phương vị, cách nhận biết các loại cơ quan trận pháp thường gặp trong cổ mộ, cách phân biệt ngọc thạch thật giả. Con là truyền nhân cuối cùng của Diệp gia, Ninh Nhi, ta tin con sẽ làm được điều mà cả ta và cha con chưa từng làm được."
Ông ngừng lại, giọng trở nên nghiêm trang: "Nhưng nhớ kỹ lời ta dặn: trong hành trình tầm bảo, trí tuệ luôn quan trọng hơn lòng dũng cảm mù quáng. Gặp cơ quan trận pháp, đừng vội vàng xông pha, hãy quan sát thật kỹ trước khi hành động. Tính mạng con người là thứ quý giá nhất, quý hơn bất kỳ kho báu nào trên đời."
"Con nhớ rồi, ông nội." Diệp Ninh khẽ mỉm cười, nắm chặt tay ông.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, Diệp Ninh khoác lên mình bộ trang phục gọn gàng tiện cho việc di chuyển, lưng đeo một chiếc túi vải chứa đầy đủ dụng cụ cần thiết — la bàn cổ, dây thừng, đèn dầu nhỏ, và quan trọng nhất, mảnh ngọc bội được nàng cẩn thận bọc trong một lớp vải mềm, đeo sát bên người.
Trước khi rời đi, nàng quay lại nhìn ông nội đang đứng tựa cửa tiễn mình, đôi mắt mù lòa hướng về phía nàng như thể vẫn có thể nhìn thấy được.
"Ông nội, con đi đây. Con sẽ tìm ra sự thật, và sẽ đưa cha trở về."
"Đi đi, Ninh Nhi." Diệp lão thái gia gật đầu, giọng run run nhưng đầy kiên định, "Tổ tiên Diệp gia sẽ phù hộ cho con."
Diệp Ninh quay người, bước những bước chân dứt khoát rời khỏi con hẻm nhỏ đã gắn bó suốt năm năm qua, hướng về phía ngọn núi xa xăm nơi chân trời — nơi mảnh ngọc bội định mệnh đang dẫn lối cho một hành trình mà nàng biết chắc sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng chứa đựng hy vọng lớn lao nhất của cả gia tộc.
Nàng không hề biết rằng, ngay tại thời khắc ấy, ở một góc khác của kinh thành, trong một dinh thự uy nghiêm mang dấu ấn hoàng gia, một thanh niên trẻ tuổi đang đứng trước tấm bản đồ lớn treo kín cả bức tường, ánh mắt sắc bén dán chặt vào khu vực ngọn núi phía tây — cùng một địa điểm mà Diệp Ninh đang hướng đến.
"Bẩm công tử," một giọng nói cung kính vang lên từ phía sau, "vừa nhận được tin, có người vừa mua lại một mảnh ngọc bội khả nghi liên quan đến Cửu Long Bảo Đồ từ một bà lão ở khu phố nghèo. Người mua là một cô nương trẻ, nghe nói xuất thân từ Diệp gia."
Thanh niên trẻ tuổi khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia hứng thú hiếm thấy.
"Diệp gia sao..." Hắn lẩm bẩm, tay khẽ gõ nhẹ lên tấm bản đồ, "Vụ án năm xưa, có lẽ sắp đến lúc phải làm sáng tỏ rồi."
Hắn quay người, ra lệnh dứt khoát: "Chuẩn bị hành trang. Ta muốn đích thân đến ngọn núi phía tây."