Tháng Ba, hoa đào chưa tàn, lá non còn e ấp trên cành — Trình Uyển nhận được tờ hôn thư vào một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác trong cuộc đời tẻ nhạt của nàng.
Nàng ngồi lặng nhìn tờ giấy một lúc lâu. Chữ viết trên đó đẹp và lạnh, như chính chủ nhân của nó — Diệp Tư Trần, Thế tử phủ Uy Viễn, người mà cả kinh thành đều gọi là "vị thần băng giá không bao giờ cười".
— Tiểu thư, phụ thân gọi người sang thư phòng.
Giọng a hoàn nhỏ nhẹ nhắc nhở. Trình Uyển gấp tờ hôn thư lại, đặt vào tay áo, và đứng dậy.
Trong thư phòng, Trình lão gia ngồi sau bàn, vẻ mặt có phần ngại ngùng. Ông vốn là một người đàn ông nhân hậu, chưa bao giờ ép buộc con gái điều gì. Vì thế khi ông bắt đầu nói, Trình Uyển hiểu rằng đây không phải chuyện ông có thể từ chối được.
— Thế tử phủ Uy Viễn đích thân sai người đến hỏi. Phụ thân biết con chưa sẵn sàng, nhưng... ông ngừng lại, nhìn xuống chén trà nguội lạnh, ...đây là ý của Thái hậu.
Trình Uyển không nói gì. Nàng nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, nơi một nhánh đào hồng đang khẽ lay theo gió. Năm ngoái, cũng vào mùa này, nàng đã khóc cạn nước mắt vì một người đã bỏ nàng mà đi. Vết thương đó chưa lành hẳn — nàng vẫn còn có thể cảm thấy nó ở đâu đó trong ngực, lặng thầm và dai dẳng.
Chẳng qua là một cuộc hôn nhân chính trị. Ta sẽ không kỳ vọng gì. Không kỳ vọng thì sẽ không bị tổn thương thêm.
— Con hiểu. Con đồng ý.
Cha nàng thở phào, rồi lại nhìn nàng với ánh mắt chứa đầy lo lắng của một người cha bất lực. Trình Uyển mỉm cười nhẹ — nụ cười nàng đã tập được từ năm ngoái đến nay, nụ cười không chạm đến mắt.
Ba ngày sau, nghi lễ đính hôn diễn ra. Trình Uyển lần đầu tiên nhìn thấy hôn phu tương lai của mình từ khoảng cách gần — Diệp Tư Trần cao lớn, khuôn mặt tuấn tú đến lạnh lùng, đứng ở đó như một bức tượng ngọc được tạc ra từ mùa đông. Đôi mắt chàng liếc qua nàng một lần rồi quay đi, như thể nàng chỉ là một phần không thể thiếu nhưng cũng chẳng quan trọng trong một thủ tục cần hoàn tất.
Trình Uyển cúi đầu. Tốt. Ta cũng không muốn có liên quan gì.
"Hai người họ đều không mong đợi cuộc hôn nhân này. Họ không biết rằng chính điều đó lại là khởi đầu của tất cả."