Vài tuần sau sự kiện chấn động tại lễ cưới, phiên tòa xét xử chính thức đối với Lâm thị cùng Nhược Vy được tổ chức, thu hút sự chú ý đặc biệt của toàn thể kinh thành. Với đầy đủ bằng chứng thuyết phục — lời khai chi tiết của nhũ mẫu, lá thư tội lỗi viết tay của Lâm thị, cùng những phân tích khoa học chính xác về loại độc dược đã được sử dụng — cả hai đều không thể tiếp tục chối cãi trước những cáo buộc nghiêm trọng này.
"Lâm thị, ngươi bị kết tội chủ mưu sát hại đích tử Thẩm Dịch Phong, đồng thời vu khống, hãm hại đích nữ Thẩm Nhược Thanh, gây ra hậu quả nghiêm trọng suốt mười năm qua. Theo luật pháp triều đình, ngươi phải chịu mức án tử hình." Vị quan chủ trì phiên tòa tuyên đọc bản án, giọng ông đầy sự nghiêm khắc, không khoan nhượng.
"Thẩm Nhược Vy, ngươi bị kết tội đồng phạm trong việc ngụy tạo bằng chứng giả, tham gia trực tiếp vào âm mưu hãm hại tỷ tỷ mình. Xét thấy ngươi khi đó còn nhỏ tuổi, chịu ảnh hưởng từ mẫu thân, ngươi sẽ phải chịu mức án lưu đày biệt xứ, không được phép quay trở lại kinh thành trong suốt quãng đời còn lại." Bản án dành cho Nhược Vy, dù có phần khoan hồng hơn so với Lâm thị, nhưng cũng đủ để chấm dứt hoàn toàn cuộc sống sung túc, quyền quý mà cô ta đã cố gắng xây dựng bằng những thủ đoạn tàn nhẫn suốt mười năm qua.
Chứng kiến bản án được tuyên bố, Nhược Thanh đứng lặng người trong giây lát, cảm nhận được một sự pha trộn phức tạp giữa niềm vui trước công lý được thực thi, và một nỗi buồn sâu sắc trước sự sụp đổ hoàn toàn của những người từng là gia đình mình, dù họ đã gây ra những tổn thương không thể nào xóa nhòa trong cuộc đời nàng.
Sau phiên tòa, Nhược Thanh chính thức được khôi phục lại thân phận đích nữ của Trấn Quốc Hầu phủ, đồng thời cũng được triều đình phong tặng danh hiệu "Thần Y Quốc Sư" vì những đóng góp to lớn trong lĩnh vực y học, cũng như sự dũng cảm trong việc đưa ra ánh sáng một vụ án oan khuất nghiêm trọng đã bị che giấu suốt một thập kỷ.
"Con đã làm được rồi, Nhược Thanh." Thẩm Chính Hoành nói, ôm chặt lấy con gái trong niềm hạnh phúc, xúc động tột độ, cuối cùng cũng có thể chính thức đoàn tụ với đứa con gái mà ông đã ngỡ rằng đã mãi mãi mất đi.
"Đa tạ phụ thân đã luôn tin tưởng con, dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất." Nhược Thanh đáp, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má nàng, cảm nhận được, sau mười năm dài đằng đẵng chịu đựng oan khuất, cô đơn, cuối cùng, nàng cũng đã có thể tìm lại được gia đình, danh dự, và cả công lý mà mình xứng đáng được hưởng.
Trong những ngày sau đó, Nhược Thanh dành thời gian để chăm sóc, hàn gắn lại mối quan hệ với phụ thân, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ, đồng thời cũng xây dựng nên những kỷ niệm mới, ý nghĩa hơn cho tương lai. Sức khỏe của Thẩm Chính Hoành, nhờ vào sự chăm sóc tận tình của con gái cùng niềm hạnh phúc khi đoàn tụ, cũng dần dần hồi phục hoàn toàn, trở lại là một vị Hầu gia uy nghiêm, mạnh mẽ như trước đây.
Về phần Cố Thiên Dực, người đã đồng hành, hỗ trợ Nhược Thanh trong suốt hành trình đầy gian nan tìm kiếm công lý, mối quan hệ giữa anh và nàng cũng ngày càng trở nên gắn bó, thân thiết hơn. Trong một buổi chiều yên bình, khi cả hai cùng nhau dạo bước trong khu vườn của Hầu phủ, Cố Thiên Dực bất chợt dừng lại, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc, chân thành.
"Nhược Thanh, trong suốt thời gian qua, ta đã chứng kiến sự kiên cường, trí tuệ, lòng nhân hậu mà nàng thể hiện, và ta nhận ra, mình đã đem lòng yêu thương nàng từ lúc nào không hay." Anh nói, giọng anh run rẩy vì xúc động nhưng cũng đầy sự kiên định.
Nhược Thanh, dù đã dự đoán được phần nào về tình cảm mà Cố Thiên Dực dành cho mình qua những cử chỉ quan tâm suốt thời gian qua, vẫn không khỏi cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng trước lời tỏ tình chân thành này. "Ta cũng đã có tình cảm với công tử từ lâu, nhưng ta luôn e ngại, không dám thổ lộ vì còn quá nhiều điều phải giải quyết trong hành trình đòi lại công bằng của mình."
"Giờ đây, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, ta hy vọng, nàng có thể cho ta cơ hội được đồng hành cùng nàng trong suốt quãng đời còn lại." Cố Thiên Dực nói, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành, kỳ vọng.
Nhược Thanh mỉm cười, gật đầu đồng ý, đánh dấu sự khởi đầu chính thức cho một mối quan hệ tình cảm chân thành, đẹp đẽ giữa hai người đã cùng nhau trải qua biết bao thử thách, khó khăn để đi đến được thời khắc hạnh phúc này.
Tin tức về mối quan hệ giữa Nhược Thanh và Cố Thiên Dực nhanh chóng lan truyền trong giới thượng lưu kinh thành, nhận được sự chúc phúc nồng nhiệt từ nhiều người, đặc biệt là từ chính Thẩm Chính Hoành, người không giấu được sự vui mừng khi thấy con gái mình đã tìm được một người bạn đời xứng đáng, chân thành sau tất cả những đau khổ mà nàng đã phải trải qua.
"Cố công tử là một người tài giỏi, chính trực, ta tin rằng, con sẽ có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc bên cạnh cậu ấy." Thẩm Chính Hoành nói với con gái trong một buổi tối, khi cả hai cùng nhau dùng bữa tối ấm cúng tại Hầu phủ.
"Con cũng tin như vậy, phụ thân." Nhược Thanh đáp, ánh mắt nàng tràn đầy hạnh phúc khi nghĩ về tương lai tươi sáng đang chờ đợi phía trước, một tương lai mà nàng đã phải trải qua biết bao gian nan, thử thách mới có thể đạt được.
Dược Vương lão nhân, khi nhận được thư báo tin vui từ người đệ tử yêu quý của mình, không giấu được sự vui mừng, gửi thư chúc phúc kèm theo một số dược liệu quý hiếm làm quà mừng cho đôi trẻ. "Ta thực sự vui mừng khi biết con đã tìm được hạnh phúc đích thực, sau tất cả những gì con đã phải trải qua. Hãy trân trọng, gìn giữ hạnh phúc này, con gái ta."
Nhận được bức thư đầy tình cảm ấy, Nhược Thanh không kìm được xúc động, viết thư hồi đáp, mời sư phụ đến kinh thành tham dự lễ cưới sắp tới của mình, mong muốn người thầy đáng kính nhất trong cuộc đời nàng có thể chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc quan trọng này.