Ngày trọng đại đã đến — lễ cưới giữa Thẩm Nhược Vy và Nhị công tử Tể tướng phủ được tổ chức long trọng, quy tụ đông đảo quan lại, quý tộc trong triều đình đến chúc mừng, một sự kiện được xem là đỉnh cao trong sự nghiệp "leo lên vị trí đích nữ" mà Nhược Vy đã dày công xây dựng suốt mười năm qua.
Nhưng Nhược Thanh, cùng phụ thân Thẩm Chính Hoành và sự hỗ trợ của Cố Thiên Dực, đã quyết định, đây chính là thời điểm hoàn hảo nhất để công khai toàn bộ sự thật, không chỉ để đòi lại công bằng cho bản thân, mà còn để ngăn chặn Nhược Vy có thể tiếp tục lợi dụng danh tiếng giả tạo để đạt được những lợi ích không chính đáng khác trong tương lai.
Khi buổi lễ đang diễn ra long trọng, ngay tại thời điểm hai họ chuẩn bị thực hiện nghi thức bái đường quan trọng nhất, Thẩm Chính Hoành, với sự chuẩn bị đầy đủ tinh thần lẫn bằng chứng, bất ngờ đứng dậy, giọng ông vang vọng khắp đại sảnh. "Khoan đã! Ta có một điều quan trọng cần công bố trước khi buổi lễ này có thể tiếp tục."
Toàn bộ khách mời có mặt đều sững sờ trước sự gián đoạn bất ngờ này, ánh mắt đổ dồn về phía Trấn Quốc Hầu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Lâm thị, đứng cạnh đó, không giấu được sự hoảng hốt, lo lắng trước hành động bất thường của chồng mình.
"Tướng công, người đang làm gì vậy? Đây là ngày trọng đại của Nhược Vy, sao người lại có thể làm gián đoạn như vậy?" Lâm thị hỏi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng bà đã không giấu được sự run rẩy.
"Ta cần phải công bố sự thật về cái chết của Dịch Phong mười năm trước, cùng sự oan khuất mà Nhược Thanh, con gái ta, đã phải chịu đựng suốt thời gian qua." Thẩm Chính Hoành tuyên bố, giọng ông đầy sự uy nghiêm, quyết đoán chưa từng có kể từ sau bi kịch năm xưa.
Đúng lúc đó, Nhược Thanh, trong bộ y phục thần y quen thuộc, bước ra từ đám đông khách mời, tiến thẳng đến trước đại sảnh, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lâm thị cùng Nhược Vy, những kẻ đã hãm hại mình suốt mười năm về trước.
"Các người có nhận ra ta không?" Nhược Thanh hỏi, giọng nàng lạnh lùng, đanh thép.
Lâm thị cùng Nhược Vy nhìn Nhược Thanh với ánh mắt đầy sự hoang mang, không thể nhận ra, người phụ nữ trước mặt mình chính là đích nữ mà họ tin rằng, đã chết dưới vực sâu mười năm về trước.
"Ta là Thẩm Nhược Thanh, đích nữ của Trấn Quốc Hầu phủ, người mà các người đã cố tình vu khống, hãm hại, đẩy xuống vực sâu mười năm trước!" Nhược Thanh tuyên bố, giọng nàng vang vọng khắp đại sảnh, khiến toàn thể khách mời có mặt đều chấn động, không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe được.
"Không thể nào! Ngươi... ngươi đã chết rồi cơ mà!" Lâm thị hét lên, gương mặt bà tái mét, không thể tin nổi vào sự thật đang diễn ra trước mắt mình.
"Ta đã may mắn được cứu sống, và trong suốt mười năm qua, ta đã không ngừng nỗ lực để có thể trở về, đòi lại công bằng cho chính mình." Nhược Thanh đáp, sau đó ra hiệu cho Cố Thiên Dực mang đến toàn bộ bằng chứng đã thu thập được — lời khai của nhũ mẫu, lá thư tội lỗi của Lâm thị, cùng những phân tích khoa học chi tiết về loại độc dược thực sự đã giết chết Thẩm Dịch Phong.
"Đây là bằng chứng không thể chối cãi, chứng minh, chính Lâm thị đã ra lệnh cho nhũ mẫu của Nhược Vy bào chế độc dược để hãm hại đại ca, sau đó cấu kết cùng Nhược Vy để ngụy tạo bằng chứng giả, vu khống cho ta, đẩy ta xuống vực sâu để bịt miệng." Nhược Thanh trình bày một cách logic, thuyết phục, khiến toàn thể khách mời có mặt không khỏi kinh ngạc trước quy mô, mức độ tàn nhẫn của âm mưu đã được che giấu suốt mười năm qua.
Lâm thị, trước những bằng chứng không thể chối cãi, cùng sự chứng kiến của toàn thể triều đình, cuối cùng cũng không còn cách nào để tiếp tục chối cãi, sụp đổ hoàn toàn, quỳ xuống van xin sự khoan hồng. "Ta xin lỗi, ta chỉ muốn con gái ruột của mình có được vị trí xứng đáng, ta không nghĩ mọi chuyện lại trở nên nghiêm trọng đến vậy."
"Người đã cướp đi mười năm thanh xuân của ta, cướp đi cơ hội được sống bên cạnh phụ thân, gia đình của ta. Lời xin lỗi lúc này có còn ý nghĩa gì nữa không?" Nhược Thanh gằn giọng, không hề có chút khoan nhượng nào trước những kẻ đã gây ra bi kịch tày trời cho cuộc đời mình.
Nhị công tử Tể tướng phủ, chú rể trong buổi lễ, sau khi nghe được toàn bộ sự thật chấn động này, cũng không khỏi kinh hoàng trước bản chất thực sự của người vợ mà mình sắp cưới. "Ta không thể tiếp tục hôn lễ này được, xin lỗi Tể tướng, đây hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tại hạ."
Trước sự chứng kiến của toàn thể triều đình, cùng những bằng chứng không thể chối cãi, Hoàng thượng, sau khi nhận được tấu trình khẩn cấp về vụ việc, đã ra lệnh bắt giữ ngay lập tức Lâm thị cùng Nhược Vy để tiến hành điều tra, xét xử theo đúng pháp luật, chính thức khép lại một trong những âm mưu tàn nhẫn nhất mà giới thượng lưu kinh thành từng chứng kiến.
Khoảnh khắc chứng kiến những kẻ đã hãm hại mình phải quỳ gối, chịu sự trừng phạt xứng đáng trước toàn thể triều đình, Nhược Thanh cảm nhận được một sự giải thoát, nhẹ nhõm sâu sắc, biết rằng, mười năm oan khuất, đau khổ mà nàng đã phải chịu đựng, cuối cùng cũng đã được đền đáp bằng công lý thực sự.
Trong lúc đám đông khách mời vẫn còn đang xôn xao bàn tán về sự kiện chấn động vừa xảy ra, Thẩm Chính Hoành tiến đến, ôm chặt lấy con gái mình trước sự chứng kiến của toàn thể triều đình, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc, xúc động. "Con gái ta, cuối cùng con cũng đã trở về, đã đòi lại được công bằng cho chính mình."
"Phụ thân, con xin lỗi vì đã để người phải chịu đựng đau khổ suốt mười năm qua." Nhược Thanh đáp, nước mắt nàng cũng không ngừng tuôn rơi trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.
"Không, con không cần phải xin lỗi, chính ta mới là người cần phải xin lỗi con, vì đã không thể bảo vệ được con khỏi những kẻ tàn nhẫn ấy." Thẩm Chính Hoành nói, giọng ông đầy sự hối hận, nhưng cũng tràn ngập niềm hạnh phúc khi cuối cùng cũng có thể đoàn tụ trọn vẹn với đứa con gái mà ông đã mất đi suốt một thập kỷ dài đằng đẵng.
Xung quanh họ, toàn thể khách mời có mặt vẫn chưa hết bàng hoàng trước những gì vừa chứng kiến, nhiều người không giấu được sự cảm động trước cảnh tượng đoàn tụ đầy nước mắt hạnh phúc này. "Đây quả là một câu chuyện đầy kịch tính, cảm động." Một vị phu nhân thì thầm với người bên cạnh, không giấu được sự xúc động.
Nhị công tử Tể tướng phủ, sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc, cũng tiến đến, cúi đầu xin lỗi Nhược Thanh. "Tại hạ thành thật xin lỗi vì đã không hề hay biết về bản chất thực sự của người mà mình sắp cưới. Cảm ơn thần y đã dũng cảm đưa sự thật ra ánh sáng, tránh cho tại hạ khỏi một cuộc hôn nhân đầy sai lầm."
"Công tử không cần phải xin lỗi, người cũng chỉ là nạn nhân của sự lừa dối mà thôi." Nhược Thanh đáp, giọng nàng đã trở lại sự điềm tĩnh, bao dung vốn có sau khoảnh khắc xúc động mãnh liệt vừa qua.