Một năm sau khi họ bắt đầu, Ngọc Hà hỏi anh một câu mà anh không biết cô sẽ hỏi.
Họ đang ngồi ở ban công nhà anh, buổi tối, trà trong tay, thành phố lấp lánh bên dưới. Những buổi tối như thế này đã trở thành thói quen — không phải lịch cố định, chỉ là những khi cả hai muốn ngồi yên một chỗ mà không cần làm gì.
"Anh Quân." Cô gọi.
"Em?"
"Anh hay có vẻ như..." Cô dừng lại, tìm từ. "Như thể anh biết trước một số thứ. Không phải đọc tâm trí — mà là như thể anh đã trải qua rồi."
Minh Quân nhìn cô, giữ ly trà trong tay.
"Ý em là sao?" Anh hỏi, giọng bình thường.
"Ý em là..." Cô nhìn ra thành phố. "Anh hay chuẩn bị trước những thứ mà người khác không nghĩ đến. Anh biết những thứ về em mà ngay cả em cũng hay quên. Anh..." Cô quay nhìn anh. "Đôi lúc anh nhìn em theo cách của người đang rất trân trọng điều gì đó, theo cách của người sợ mất."
Im lặng.
"Anh có điều gì chưa nói với em không?" Cô hỏi thẳng.
Minh Quân ngồi im nhìn cô — người mà anh đã sống cả một kiếp người với ký ức về cô, người mà anh đã chuẩn bị mười ba năm để gặp lại, người đang ngồi trước mặt anh và hỏi thẳng câu hỏi mà anh đã tự hỏi mình bao lâu nay: có nên nói không?
Anh đặt ly trà xuống.
"Có." Anh nói.
Cô chờ, không thúc giục.
"Điều anh nói sẽ nghe rất kỳ lạ." Anh nhìn thẳng vào cô. "Và anh không có cách nào chứng minh. Nhưng anh nghĩ em nên biết — vì em đã hỏi, và anh không muốn tiếp tục giữ điều này."
"Anh nói đi." Giọng cô bình tĩnh.
Minh Quân nói — không phải mọi chi tiết, không phải từng sự kiện trong kiếp trước, nhưng nói thật về điều quan trọng nhất: rằng anh có ký ức của một cuộc đời khác, rằng trong cuộc đời đó anh biết cô và không kịp bảo vệ cô, rằng đó là lý do anh chuẩn bị kỹ như vậy, biết nhiều như vậy, lo lắng theo cách mà người bình thường không có lý do để lo.
Cô ngồi im nghe, không ngắt lời.
Khi anh xong, im lặng kéo dài — không phải im lặng khó chịu, mà là im lặng của người đang xử lý thông tin rất lớn.
"Em nghĩ anh đang nói thật." Cô nói cuối cùng.
Anh hơi ngạc nhiên. "Em tin?"
"Anh không phải người nói dối để tạo ấn tượng." Cô nhìn anh. "Và có quá nhiều thứ nhỏ — quá nhiều và quá chính xác — để giải thích bằng cách khác." Cô nhìn xuống tay mình. "Em không biết mình cảm thấy gì với điều này."
"Em không cần cảm thấy ngay bây giờ." Anh nói.
"Nhưng anh đã..." Cô nhìn lên. "Anh đã biết em từ trước khi gặp. Anh đã yêu em từ trước khi chúng ta nói chuyện lần đầu."
"Anh yêu em từ kiếp trước." Anh nói thật. "Và yêu em trong kiếp này theo cách riêng của kiếp này."
Cô im lặng dài hơn.
"Anh Quân." Cô gọi tên anh.
"Em?"
"Điều anh vừa nói — em sẽ cần thời gian để hiểu hết." Cô nhìn thẳng vào anh. "Nhưng một điều em biết chắc là: người ngồi trước mặt em bây giờ — người đã ở đây với em trong một năm qua — là người em chọn. Không phải vì kiếp trước hay kế hoạch hay bất cứ điều gì khác. Mà vì anh."
Minh Quân nhìn cô.
"Em hiểu không?" Cô tiếp tục. "Dù anh có ký ức gì hay không — em chọn anh của bây giờ. Người này."
Anh ngồi im một lúc, nhìn vào đôi mắt cô trong ánh đèn thành phố lấp lánh.
Rồi, lần đầu tiên trong cả hai kiếp người, anh cảm thấy điều anh chỉ có thể mô tả là: đủ rồi.
"Em." Anh gọi khẽ.
"Gì anh?"
"Cảm ơn em." Anh nói — không phải vì lịch sự, mà vì đó là điều thật nhất anh có thể nói lúc này.
Cô nhìn anh, rồi cười nhỏ. "Câu đó thôi à?"
"Anh không biết nói gì hơn lúc này." Anh thành thật.
Cô lắc đầu cười, rồi quay nhìn ra thành phố.
Họ ngồi im bên nhau, uống trà, nhìn thành phố đêm — và không cần nói thêm gì nữa.