Năm thứ ba kể từ khi họ gặp nhau tại căng tin Minh Phát, cuộc sống của Nguyễn Minh Quân và Lê Ngọc Hà trông như thế này:
Buổi sáng: anh chạy bộ, về nhà, đôi khi cô đã dậy và đang pha cà phê nếu cô ngủ lại. Đôi khi anh về một mình và tự pha, rồi nhắn tin hỏi cô đã dậy chưa.
Buổi trưa: họ ăn cùng nhau ở công ty ba lần một tuần. Hai ngày còn lại mỗi người bận việc riêng, nhưng hay nhắn tin giữa chừng về những thứ không quan trọng — ảnh đồ ăn, câu hỏi bất chợt, tin tức buồn cười.
Buổi tối: không có lịch cố định. Đôi khi cùng nấu cơm. Đôi khi đi ăn ngoài. Đôi khi mỗi người ở nhà mình và nói chuyện qua điện thoại.
Cuối tuần: ít nhất một ngày ở cùng nhau — không phải lịch bắt buộc, chỉ là tự nhiên xảy ra.
Trông có vẻ đơn giản. Và thật ra là đơn giản — theo nghĩa tốt của từ đó.
Minh Quân đã học được rằng hạnh phúc không phải là thứ kịch tính và lớn lao. Hạnh phúc là chuỗi những khoảnh khắc nhỏ được chú ý đủ để nhớ.
Ngày anh biết mình muốn hỏi cô một câu quan trọng — không phải vì áp lực hay kế hoạch, mà vì anh sẵn sàng theo nghĩa thật sự — là một buổi chiều thứ Bảy bình thường.
Họ đang dọn dẹp nhà anh cùng nhau — không phải lần đầu, cô hay qua phụ anh vào cuối tuần theo cách tự nhiên đến mức không ai nhớ khi nào thói quen đó bắt đầu. Cô đang lau kệ sách, hỏi anh cuốn sách nào giữ cuốn nào bỏ, anh ngồi dưới sàn phân loại đồ.
"Cuốn này anh đọc chưa?" Cô rút ra một cuốn sách mỏng, nhìn tên.
"Đọc rồi." Anh nhìn lên. "Em giữ đi nếu muốn đọc."
"Em không chắc sẽ đọc."
"Vậy thì để lại."
Cô cắm cuốn sách vào, tiếp tục lau. Trong ánh sáng buổi chiều, với tóc buộc gọn bởi cái kẹp nhỏ, áo khoác phủi bụi của anh khoác ngoài áo cô — trông như cảnh tượng của ngàn buổi chiều bình thường chưa đến.
Minh Quân nhìn cô, và biết.
"Ngọc Hà." Anh gọi.
"Gì anh?"
"Anh muốn hỏi em điều gì đó."
Cô quay lại, nhìn xuống anh đang ngồi dưới sàn. "Anh hỏi từ dưới đó à?"
"Anh đang phân loại đồ." Anh không đứng dậy. "Anh muốn hỏi từ đây."
Cô nhìn anh với vẻ mặt vừa buồn cười vừa tò mò. "Hỏi gì?"
"Em có muốn tiếp tục thế này không?" Anh nhìn thẳng lên cô. "Không phải như bây giờ — mà là chính thức hơn, lâu dài hơn."
Cô đứng im một giây.
"Anh đang hỏi em..."
"Anh đang hỏi em có muốn ở lại không." Anh nói thẳng. "Theo nghĩa thật của từ đó."
Im lặng trong phòng, chỉ có tiếng thành phố bên ngoài.
Rồi Ngọc Hà bước xuống khỏi chiếc ghế nhỏ cô đứng lên, bước đến chỗ anh ngồi, và ngồi xuống sàn đối diện anh giữa đống đồ đang phân loại.
"Anh hỏi em câu quan trọng từ dưới sàn nhà." Cô nói.
"Ừ."
"Giữa đống đồ lộn xộn."
"Ừ."
"Không có hoa không có nhạc không có gì cả."
"Anh không giỏi chuyện đó." Anh nhìn cô. "Nhưng câu hỏi thì thật."
Ngọc Hà nhìn anh một lúc — rồi cười. Không phải cười nhỏ kiểu lịch sự — mà là cười thật, sáng, theo cách chỉ có khi cô thật sự vui.
"Được." Cô nói.
"Được là..."
"Được là em muốn ở lại." Cô nhìn thẳng vào anh. "Theo nghĩa thật của từ đó."
Minh Quân nhìn cô — người mà anh đã mất trong kiếp trước, đang ngồi đối diện anh trên sàn nhà giữa đống đồ lộn xộn và nói "được" — và cảm thấy điều anh chỉ có thể mô tả là: tròn đầy.
Không phải vì mọi thứ hoàn hảo. Không phải vì anh đã làm đúng tất cả. Mà vì cô ở đây, sống động, cười thật, và chọn ở lại.
"Em." Anh gọi.
"Gì?"
"Anh..." Anh dừng lại, rồi quyết định nói thật theo cách đơn giản nhất: "Anh vui lắm."
Cô nhìn anh, ánh mắt ấm. "Em cũng vậy."
Họ ngồi trên sàn nhà, giữa đống đồ chưa phân loại xong, trong buổi chiều thứ Bảy bình thường nhất thế gian.
Và Nguyễn Minh Quân — người đã chết một lần, được sống lại, và dùng cả kiếp thứ hai để không để mất người anh yêu — ngồi đó và không cần gì thêm.
Bởi vì đây — chính xác khoảnh khắc này — là đủ rồi.
Là tất cả rồi.
— Hết —