Một năm đã trôi qua kể từ ngày Cố Dịch được gia đình họ Chu cứu giúp, cưu mang, và trong suốt khoảng thời gian ấy, mối quan hệ giữa anh và Lâm Tuyết đã dần dần phát triển từ sự tin tưởng, biết ơn ban đầu, trở thành một tình cảm sâu sắc, chân thành mà cả hai đều cảm nhận được nhưng chưa ai dám thổ lộ một cách rõ ràng.
Một buổi chiều mùa thu, khi cánh đồng lúa đã chín vàng, sẵn sàng cho vụ thu hoạch, Lâm Tuyết cùng Cố Dịch cùng nhau ra đồng để kiểm tra tình hình trước khi bắt đầu gặt hái. Cảnh tượng cánh đồng lúa vàng óng trải dài đến tận chân trời, hòa quyện cùng ánh nắng chiều dịu nhẹ, tạo nên một khung cảnh vô cùng thơ mộng, lãng mạn.
"Cảnh đẹp quá." Lâm Tuyết thốt lên, không giấu được sự ngưỡng mộ trước vẻ đẹp bình dị nhưng đầy sức sống của cánh đồng lúa chín.
"Đúng vậy, đẹp lắm." Cố Dịch đáp, nhưng ánh mắt anh lại không nhìn vào cánh đồng lúa, mà nhìn thẳng vào Lâm Tuyết với một sự dịu dàng, trìu mến khó che giấu.
Nhận ra ánh mắt đầy ý nghĩa ấy, Lâm Tuyết không khỏi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, gương mặt nàng ửng đỏ vì ngượng ngùng. "Công tử... người nhìn gì vậy?"
Cố Dịch, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng quyết định, đây chính là thời điểm thích hợp để bày tỏ những cảm xúc chân thành mà anh đã ấp ủ suốt thời gian qua. "Ta đang nhìn người con gái đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ta, đã chữa lành những vết thương lòng sâu sắc mà ta mang theo, đã cho ta cơ hội được trải nghiệm một cuộc sống bình yên, hạnh phúc mà trước đây, ta chưa từng dám mơ tới."
Những lời nói chân thành, sâu sắc ấy khiến Lâm Tuyết không khỏi xúc động, tim nàng đập rộn ràng trước những gì sắp được nghe tiếp theo.
"Tiểu Nha, hay ta nên gọi nàng là Lâm Tuyết mới đúng?" Cố Dịch nói, khiến Lâm Tuyết giật mình kinh ngạc.
"Công tử... công tử biết được sao?" Cô hỏi, giọng nàng đầy sự hoảng hốt khi nhận ra, bí mật về việc xuyên không của mình có lẽ đã bị phát hiện.
"Ta đã nhận ra từ khá lâu rồi, qua những kiến thức, tư duy vượt xa so với một cô gái nông thôn bình thường mà nàng thể hiện. Nhưng ta không hề để tâm đến điều đó, vì với ta, dù nàng là Tiểu Nha hay Lâm Tuyết, nàng vẫn luôn là người con gái mà ta yêu thương, trân trọng nhất." Cố Dịch đáp, ánh mắt anh đầy sự chân thành, không hề có chút phán xét hay xa lánh nào trước sự thật bất ngờ này.
Sự thấu hiểu, bao dung ấy khiến Lâm Tuyết không kìm được những giọt nước mắt hạnh phúc, cô cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng khi cuối cùng cũng có thể chia sẻ trọn vẹn về bí mật mà mình đã phải giấu kín suốt một năm qua. "Ta thực sự đến từ một thế giới khác, một tai nạn đã khiến linh hồn ta xuyên không đến đây, nhập vào thân xác của Tiểu Nha."
"Ta biết, và ta cũng không hề quan tâm đến nguồn gốc, xuất thân của nàng. Điều quan trọng nhất đối với ta là, nàng chính là người đã mang đến ánh sáng, hy vọng, tình yêu thương cho cuộc đời ta, giúp ta tìm lại được ý nghĩa đích thực của cuộc sống sau những đau khổ, mất mát mà ta đã phải trải qua." Cố Dịch nói, nắm lấy tay Lâm Tuyết một cách nhẹ nhàng, trân trọng.
"Ta muốn hỏi nàng, Lâm Tuyết, nàng có sẵn lòng trở thành vợ ta, cùng ta xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, viên mãn tại nơi đây, giữa cánh đồng lúa thơm ngát, giữa tình yêu thương chân thành của gia đình mà cả hai chúng ta đều trân quý không?" Anh hỏi, quỳ một chân xuống theo phong tục cầu hôn mà anh đã học được qua những câu chuyện dân gian, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành, kỳ vọng.
Lâm Tuyết, dù đã dự đoán được phần nào về khoảnh khắc này, nhưng vẫn không khỏi xúc động mãnh liệt trước lời cầu hôn chân thành ấy. "Ta đồng ý, Cố Dịch. Ta muốn cùng chàng xây dựng một cuộc sống hạnh phúc, an nhàn tại nơi đây, mãi mãi."
Khoảnh khắc ấy, giữa cánh đồng lúa vàng óng ả dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ, hai trái tim đã tìm thấy nhau, hòa quyện thành một, đánh dấu sự khởi đầu cho một chương mới đầy hạnh phúc trong cuộc đời của cả hai người, những con người đã cùng nhau vượt qua bao thử thách, đau khổ để tìm được bến đỗ bình yên, hạnh phúc đích thực.
Tin tức về việc Cố Dịch cầu hôn Lâm Tuyết nhanh chóng lan truyền khắp gia đình, khiến mọi người không khỏi vui mừng, hạnh phúc. "Cuối cùng, hai đứa cũng đã chính thức bên nhau rồi." Vương thị nói, không giấu được nước mắt hạnh phúc khi chứng kiến con gái mình tìm được hạnh phúc đích thực bên một chàng trai chân thành, tài giỏi như Cố Dịch.
Đại Bảo, người anh trai luôn quan tâm, bảo vệ em gái, cũng không giấu được sự vui mừng, dù vẫn không quên "dọa" Cố Dịch một cách hài hước. "Công tử phải hứa với ta, sẽ luôn yêu thương, chăm sóc tốt cho Tiểu Nha, nếu không, đừng trách ca ca không khách khí đấy nhé."
"Ta xin hứa, sẽ dành trọn cuộc đời để yêu thương, trân trọng Tiểu Nha." Cố Dịch đáp, giọng anh đầy sự chân thành, kiên định, khiến cả gia đình càng thêm yên tâm, hạnh phúc trước tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô con gái út của họ.
Đêm đó, cả gia đình quây quần bên nhau, tổ chức một bữa tiệc nhỏ để ăn mừng tin vui, tiếng cười nói rộn ràng vang khắp căn nhà nhỏ, một khung cảnh ấm áp, hạnh phúc trọn vẹn mà Lâm Tuyết sẽ mãi mãi trân trọng, ghi nhớ trong suốt hành trình cuộc đời đầy kỳ diệu của mình.
Trong bữa tiệc ấy, Chu Đại Sơn, dù sức khỏe vẫn còn hạn chế, cũng cố gắng đứng dậy, nâng chén rượu chúc phúc cho đôi trẻ. "Cha chưa từng nghĩ, con gái út của cha lại có thể tìm được một người chồng tốt, tài giỏi như vậy. Cha thực sự yên tâm, hạnh phúc khi thấy con tìm được bến đỗ bình yên."
"Con cảm ơn cha mẹ đã luôn tin tưởng, ủng hộ con trong mọi quyết định." Lâm Tuyết đáp, mắt nàng rưng rưng xúc động trước tình yêu thương vô bờ bến mà gia đình dành cho mình.
Tiểu Vũ, cô em gái nhỏ, cũng không giấu được sự háo hức. "Sau này em sẽ được làm em rể của một vị công tử thật sự luôn, thật là tuyệt vời!" Câu nói ngây thơ của cô bé khiến cả nhà không nhịn được cười, xóa tan đi phần nào sự trang trọng, thay vào đó là một bầu không khí ấm áp, gần gũi, đúng như bản chất giản dị mà gia đình họ Chu vẫn luôn gìn giữ.