Rung động mạnh mẽ từ khối cầu năng lượng nhanh chóng lan rộng khắp toàn bộ thành phố cổ đại, khiến những cấu trúc đã đứng vững qua hàng nghìn năm bắt đầu rung lắc, một số mảnh vỡ nhỏ từ các công trình bắt đầu rơi xuống, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn, nguy hiểm chưa từng có kể từ khi đoàn thám hiểm đặt chân đến khu vực này.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Nguyệt Nga hét lên, giọng bà đầy sự hoảng loạn khi chứng kiến những mảnh vỡ đá lớn rơi xuống gần vị trí tàu ngầm đang di chuyển.
"Tôi nghĩ, chúng ta đã vô tình kích hoạt một loại cơ chế bảo vệ hoặc cảnh báo nào đó của hệ thống cổ đại này." Hải Yến đáp, giọng cô cũng đầy sự lo lắng trước tình huống đang vượt khỏi tầm kiểm soát. "Có lẽ, nền văn minh cổ đại này đã thiết kế khối cầu năng lượng với khả năng phản ứng trước sự xâm nhập của những thực thể lạ, và giờ đây, toàn bộ hệ thống phòng thủ tự động của thành phố có thể đang được kích hoạt."
"Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức, trước khi toàn bộ cấu trúc sụp đổ!" Bác Uyên hét lớn, dồn hết sự tập trung vào việc điều khiển con tàu vượt qua mê cung nguy hiểm của những công trình đang rung chuyển, đổ nát.
Trong lúc hỗn loạn ấy, tín hiệu từ tàu Kim Cang Hào bất ngờ xuất hiện trở lại trên radar, cho thấy tàu đối phương cũng đang cố gắng tìm đường thoát khỏi khu vực nguy hiểm này, dù với mục đích hoàn toàn khác — bảo vệ tài sản, thiết bị đắt tiền của họ thay vì quan tâm đến giá trị khoa học, lịch sử của thành phố cổ đại đang dần bị phá hủy.
"Họ cũng đang cố gắng thoát ra." Tử Kiệt báo cáo, mắt anh vẫn không rời khỏi các chỉ số kỹ thuật đang ngày càng bất ổn của chính tàu họ. "Nhưng hệ thống của chúng ta cũng đang gặp vấn đề nghiêm trọng do ảnh hưởng của trường năng lượng, tôi không chắc liệu động cơ chính có thể duy trì hoạt động ổn định trong bao lâu nữa."
Đúng lúc đó, một mảnh vỡ khổng lồ từ trần của một công trình gần đó bất ngờ sụp đổ, rơi thẳng xuống ngay phía trước đường di chuyển của Thâm Uyên Hào, buộc Bác Uyên phải thực hiện một cú xoay chuyển hướng gấp gáp, mạo hiểm để tránh va chạm trực tiếp.
"Cẩn thận!" Hải Yến hét lên, bám chặt vào thành ghế khi con tàu rung lắc dữ dội từ cú xoay chuyển hướng đột ngột.
Mảnh vỡ khổng lồ ấy va chạm mạnh xuống nền đáy biển ngay sát bên tàu ngầm, tạo ra một đám mây trầm tích dày đặc bao trùm toàn bộ tầm nhìn, khiến việc điều khiển tàu trở nên vô cùng khó khăn trong tình huống đã đầy nguy hiểm này.
"Tôi không thể nhìn thấy gì cả!" Bác Uyên hét lên, cố gắng dựa vào các thiết bị định vị điện tử, dù chúng cũng đang hoạt động không ổn định do ảnh hưởng của trường nhiễu năng lượng xung quanh.
Trong khoảnh khắc nguy cấp tột độ ấy, Hải Yến bất chợt nhớ lại những dữ liệu địa hình mà cô đã ghi chép cẩn thận trong suốt quá trình khảo sát ban đầu. "Tiến sĩ Chu, nếu tôi nhớ không nhầm, có một lối thoát rộng rãi ở hướng đông bắc, cách vị trí hiện tại của chúng ta khoảng hai trăm mét, đó chính là lối vào ban đầu mà chúng ta đã sử dụng để tiếp cận thành phố này."
Dựa vào thông tin quý giá ấy, kết hợp với kinh nghiệm điều khiển tàu dày dạn của mình, Bác Uyên cẩn thận định hướng lại con tàu, di chuyển một cách thận trọng nhưng kiên quyết qua đám mây trầm tích dày đặc, hướng về phía lối thoát mà Hải Yến đã chỉ ra.
Sau những phút giây căng thẳng tột độ, dường như kéo dài vô tận, Thâm Uyên Hào cuối cùng cũng thoát ra khỏi đám mây trầm tích, tìm thấy được lối ra quen thuộc dẫn ra khỏi khu vực thành phố cổ đại đang trong tình trạng hỗn loạn.
"Chúng ta đã ra ngoài rồi!" Tử Kiệt hét lên đầy nhẹ nhõm, dù các chỉ số kỹ thuật của tàu vẫn còn hiển thị nhiều cảnh báo đáng lo ngại.
"Chúng ta cần phải tiếp tục di chuyển ra xa khỏi khu vực ảnh hưởng của trường năng lượng, đồng thời bắt đầu quy trình nổi lên mặt biển khẩn cấp." Bác Uyên quyết định, nhận thấy tình trạng của con tàu đã đủ nguy hiểm để không thể mạo hiểm ở lại độ sâu này lâu hơn nữa.
Trong lúc tàu ngầm bắt đầu quá trình nổi lên, cả đoàn thám hiểm tranh thủ những giây phút hiếm hoi để thở phào, đánh giá lại toàn bộ những gì đã trải qua trong chuyến thám hiểm đầy biến động, nguy hiểm này. Dù đã thoát khỏi tình huống nguy cấp trước mắt, nhưng câu hỏi về số phận của thành phố cổ đại, về những gì đã thực sự xảy ra với khối cầu năng lượng bí ẩn, cùng với mối đe dọa vẫn còn tồn tại từ tập đoàn Hoàn Vũ Khoáng Sản, vẫn còn treo lơ lửng, chưa có lời giải đáp trọn vẹn.
"Chúng ta đã thu thập được đầy đủ dữ liệu cần thiết, và quan trọng nhất, chúng ta đã kịp thời gửi đi những bằng chứng quý giá trước khi mọi thứ có thể bị phá hủy hoàn toàn." Hải Yến nói, giọng cô đầy sự nhẹ nhõm xen lẫn nỗi buồn khi nghĩ về những tổn thất không thể khắc phục mà thành phố cổ đại có thể đã phải gánh chịu trong cơn hỗn loạn vừa qua.
Bác Uyên gật đầu, ánh mắt ông đầy sự trầm ngâm. "Giờ đây, nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta là đảm bảo, những dữ liệu quý giá này sẽ được sử dụng đúng đắn, để bảo vệ, nghiên cứu phát hiện chấn động này một cách khoa học, có trách nhiệm, thay vì để nó rơi vào tay những kẻ chỉ nhìn thấy giá trị thương mại đơn thuần mà không hề trân trọng ý nghĩa lịch sử, văn hóa vô giá của nó."
Nguyệt Nga, dù vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau những giờ phút nguy hiểm vừa trải qua, cũng bắt đầu suy nghĩ về những bước đi tiếp theo cần thiết để bảo vệ phát hiện quý giá này một cách lâu dài. "Chúng ta cần phải soạn thảo một báo cáo khoa học chi tiết, đầy đủ nhất có thể ngay khi trở về đất liền, đồng thời đề xuất các biện pháp bảo vệ khẩn cấp cho khu vực này trước khi bất kỳ tổ chức nào khác có thể tìm cách khai thác nó một cách trái phép."
"Tôi hoàn toàn đồng ý." Bác Uyên đáp. "Chúng ta cũng cần phải trình báo đầy đủ về hành vi đe dọa, tấn công của tàu Kim Cang Hào cho các cơ quan chức năng có thẩm quyền, đảm bảo tập đoàn Hoàn Vũ phải chịu trách nhiệm thích đáng cho những hành động nguy hiểm, vô trách nhiệm mà họ đã gây ra."
Tử Kiệt, trong lúc vẫn đang nỗ lực khắc phục những trục trặc kỹ thuật còn sót lại trên tàu, cũng góp thêm ý kiến về khía cạnh kỹ thuật cần được cải thiện cho những chuyến thám hiểm tiếp theo. "Chúng ta cần phải phát triển những thiết bị có khả năng chống chịu tốt hơn trước ảnh hưởng của những trường năng lượng bất thường như thế này, để có thể tiếp tục nghiên cứu khu vực này một cách an toàn hơn trong tương lai."
Cả đoàn thám hiểm, dù vẫn còn mệt mỏi sau chuỗi sự kiện đầy căng thẳng vừa trải qua, nhưng đều tràn đầy quyết tâm sẽ tiếp tục theo đuổi, bảo vệ phát hiện quan trọng này đến cùng, biết rằng, trách nhiệm của họ giờ đây không chỉ dừng lại ở việc khám phá khoa học, mà còn là bảo vệ một di sản vô giá của toàn nhân loại.
Trong lúc con tàu tiếp tục di chuyển ra xa khỏi khu vực nguy hiểm, Hải Yến dành thời gian kiểm tra lại tình trạng của các mẫu vật sinh học mà cô đã thu thập được, may mắn thay, hầu hết đều còn nguyên vẹn dù đã trải qua những rung chấn dữ dội vừa qua. "Ít nhất, chúng ta vẫn giữ được những mẫu vật quý giá này, chúng sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc nghiên cứu sâu hơn về hệ sinh thái độc đáo tại khu vực này."
Bác Uyên, dù vẫn đang tập trung cao độ vào việc điều khiển con tàu, cũng tranh thủ động viên tinh thần cho cả đoàn. "Chúng ta đã vượt qua được thử thách khó khăn nhất. Giờ đây, điều quan trọng là giữ vững tinh thần, tiếp tục hành trình trở về an toàn."