Trong suốt sáu giờ đồng hồ tiếp theo, đoàn thám hiểm dành toàn bộ thời gian để khảo sát tỉ mỉ khu vực xung quanh cấu trúc bí ẩn, dần dần nhận ra rằng, những gì họ phát hiện không chỉ là một công trình đơn lẻ, mà là tàn tích của cả một thành phố cổ đại rộng lớn, trải dài trên diện tích ước tính lên đến vài kilomet vuông dưới đáy Vực Đông Uyên.
"Nhìn vào cách bố trí này, có vẻ như đây từng là một trung tâm đô thị được quy hoạch bài bản, với những con đường chính, quảng trường trung tâm, và các công trình kiến trúc được sắp xếp theo một trật tự logic nhất định." Nguyệt Nga nhận định, mắt bà không rời khỏi màn hình hiển thị hình ảnh ba chiều được tái tạo từ dữ liệu quét laser mà tàu ngầm đang thu thập liên tục.
Hải Yến, trong lúc đó, tập trung vào việc phân tích các mẫu trầm tích, sinh vật đang bám trụ trên bề mặt các công trình cổ đại, cố gắng ước tính niên đại của thành phố chìm này dựa trên tốc độ phát triển tự nhiên của các loài san hô, sinh vật biển sâu đã xâm chiếm cấu trúc qua hàng nghìn năm.
"Dựa trên độ dày, mức độ phát triển của lớp san hô bao phủ, tôi ước tính, thành phố này đã chìm dưới đáy biển ít nhất tám nghìn năm, có thể còn lâu hơn nữa." Cô báo cáo, giọng cô đầy sự kinh ngạc trước con số khổng lồ này. "Nếu ước tính này chính xác, điều đó có nghĩa là, nền văn minh này đã tồn tại từ trước cả những nền văn minh cổ đại được biết đến sớm nhất trong lịch sử loài người."
Thông tin này khiến cả đoàn thám hiểm chấn động sâu sắc, nhận ra rằng, họ đang đứng trước ngưỡng cửa của một phát hiện có thể viết lại hoàn toàn hiểu biết của nhân loại về nguồn gốc, sự phát triển của văn minh trên Trái Đất.
"Chúng ta cần phải tiếp cận gần hơn, tìm cách đi vào bên trong một trong những công trình này để thu thập thêm bằng chứng cụ thể hơn." Bác Uyên đề xuất, dù giọng ông cũng đầy sự thận trọng cần thiết trước một quyết định đầy rủi ro như vậy.
Sau khi thảo luận kỹ lưỡng về các phương án an toàn, đoàn thám hiểm quyết định điều khiển tàu ngầm tiếp cận một công trình có cấu trúc giống như một ngôi đền hoặc cung điện lớn, nơi có một lối vào rộng rãi, đủ để Thâm Uyên Hào có thể di chuyển vào bên trong một cách thận trọng mà không gây ra bất kỳ tổn hại nào đến cấu trúc cổ xưa.
Khi tàu ngầm từ từ tiến vào bên trong công trình, ánh đèn chiếu sáng quét qua những bức tường được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết, biểu tượng kỳ lạ mà không một ai trong đoàn thám hiểm từng nhìn thấy trước đây trong bất kỳ nền văn minh cổ đại nào được biết đến.
"Những ký hiệu này..." Nguyệt Nga thì thầm, giọng bà đầy sự kinh ngạc khi quan sát kỹ lưỡng những họa tiết phức tạp trên tường. "Chúng có vẻ như là một dạng văn tự, nhưng cấu trúc, hình dạng của chúng hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ hệ thống chữ viết cổ đại nào tôi từng nghiên cứu — không giống chữ tượng hình Ai Cập, không giống chữ hình nêm Lưỡng Hà, cũng không giống bất kỳ hệ thống nào khác."
"Điều đó có nghĩa là, đây có thể là một nền văn minh hoàn toàn độc lập, phát triển tách biệt khỏi những nền văn minh mà chúng ta đã biết đến." Hải Yến bổ sung, đầu óc cô hoạt động không ngừng để xử lý những thông tin đáng kinh ngạc đang dần được hé lộ.
Tiếp tục di chuyển sâu hơn vào bên trong công trình, đoàn thám hiểm phát hiện thêm nhiều căn phòng, hành lang phức tạp, một số vẫn còn giữ được cấu trúc gần như nguyên vẹn nhờ vào việc được bảo vệ khỏi tác động trực tiếp của dòng hải lưu, sinh vật biển xâm thực. Trong một căn phòng lớn ở trung tâm công trình, họ phát hiện ra điều khiến cả đoàn phải sững sờ — một cấu trúc giống như bàn thờ hoặc bệ thờ, ở trung tâm đặt một khối cầu lớn làm từ một loại vật liệu kỳ lạ, phát ra ánh sáng mờ nhạt màu xanh lam dù đã ở dưới đáy đại dương suốt hàng nghìn năm.
"Đây chính là nguồn gốc của dị thường nhiệt mà chúng ta đã phát hiện qua vệ tinh." Tử Kiệt nhận định, mắt anh dán chặt vào các thiết bị đo đạc đang ghi nhận mức năng lượng bất thường phát ra từ khối cầu bí ẩn ấy. "Nó vẫn đang hoạt động, phát ra một dạng năng lượng mà tôi chưa từng gặp phải trong bất kỳ nghiên cứu khoa học nào trước đây."
Hải Yến tiến lại gần hơn, quan sát kỹ lưỡng khối cầu kỳ lạ qua camera phóng đại của tàu ngầm, nhận thấy, bên trong lớp vỏ trong suốt của nó, dường như có một cấu trúc phức tạp, tinh vi đang chuyển động chậm rãi, như thể đó là một loại cơ chế nào đó vẫn còn hoạt động sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
"Tôi nghĩ, đây không đơn thuần chỉ là một hiện vật tôn giáo hay nghệ thuật, mà có thể là một loại thiết bị công nghệ tiên tiến nào đó." Cô nhận định, giọng cô đầy sự thận trọng khoa học cần thiết trước một phát hiện quá đỗi kỳ lạ, vượt xa mọi hiểu biết thông thường. "Nếu nền văn minh này thực sự sở hữu công nghệ tiên tiến đến vậy từ hàng nghìn năm trước, điều đó sẽ thách thức hoàn toàn những gì chúng ta từng biết về sự phát triển công nghệ của loài người."
Bác Uyên, dù cũng đầy sự phấn khích trước phát hiện chấn động này, vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết của một người chỉ huy giàu kinh nghiệm. "Chúng ta cần phải hết sức thận trọng. Chúng ta không biết rõ về bản chất, mục đích thực sự của thiết bị này, và bất kỳ sự can thiệp thiếu hiểu biết nào cũng có thể gây ra hậu quả không lường trước được, không chỉ cho đoàn thám hiểm chúng ta, mà có thể còn ảnh hưởng đến toàn bộ khu vực xung quanh."
Trong lúc cả đoàn đang thận trọng thu thập thêm dữ liệu, hình ảnh về khối cầu bí ẩn cùng căn phòng trung tâm này, không ai trong số họ nhận ra rằng, những tín hiệu năng lượng mà tàu ngầm của họ đang phát ra trong quá trình quét, phân tích cấu trúc đã vô tình bị bắt được bởi một thiết bị theo dõi khác, đang lặng lẽ quan sát mọi động thái của họ từ một khoảng cách an toàn phía xa, thuộc về một tổ chức mà mục đích của họ đối với phát hiện chấn động này hoàn toàn khác biệt, và nguy hiểm hơn nhiều so với khát vọng nghiên cứu khoa học thuần túy của đoàn thám hiểm.
Trong khi đó, hoàn toàn không hay biết về sự theo dõi từ xa ấy, Nguyệt Nga tiếp tục dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng những họa tiết chạm khắc phức tạp trên các bức tường xung quanh căn phòng trung tâm, cố gắng tìm ra một khuôn mẫu, quy luật nào đó có thể giúp bà bắt đầu quá trình giải mã hệ thống văn tự cổ đại chưa từng được biết đến này.
"Tôi nhận thấy, có một số ký hiệu lặp lại nhiều lần ở những vị trí nhất định, thường xuất hiện gần các hình ảnh miêu tả những gì trông giống như các nghi lễ hoặc sự kiện quan trọng." Bà chia sẻ phát hiện của mình, giọng bà đầy sự phấn khích học thuật. "Nếu tôi có thể xác định được ý nghĩa của những ký hiệu lặp lại này, có lẽ chúng ta sẽ có được manh mối đầu tiên để bắt đầu giải mã toàn bộ hệ thống ngôn ngữ của nền văn minh này."
Hải Yến, trong lúc đó, tập trung thu thập các mẫu sinh vật nhỏ, thực vật biển đang bám trụ trên bề mặt các công trình cổ đại, hy vọng có thể tìm ra thêm manh mối về môi trường sinh thái đã tồn tại xung quanh thành phố này qua các thời kỳ khác nhau. "Tôi tìm thấy một số loại san hô hóa thạch có cấu trúc khác biệt so với những gì chúng ta thường thấy ở các khu vực biển sâu khác, điều này có thể cho thấy, khu vực này đã từng trải qua những biến đổi môi trường đáng kể trong quá khứ."
Tử Kiệt, dù chủ yếu phụ trách vận hành các hệ thống kỹ thuật của tàu ngầm, cũng không thể không bị cuốn hút bởi những phát hiện đang liên tục xuất hiện xung quanh họ. "Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến một nền văn minh phát triển đến mức độ tinh vi như vậy lại phải đối mặt với một thảm họa đủ lớn để nhấn chìm toàn bộ thành phố của họ xuống đáy đại dương sâu thẳm như thế này."
Câu hỏi ấy, dù chưa có lời giải đáp ngay lập tức, đã gieo vào lòng cả đoàn thám hiểm một sự tò mò, khao khát tìm hiểu sâu hơn về số phận, câu chuyện bi thương có thể đã xảy ra với nền văn minh bí ẩn này, một câu chuyện mà họ biết, sẽ cần nhiều năm nghiên cứu tiếp theo mới có thể dần dần được hé lộ trọn vẹn.
Trong lúc tiếp tục khảo sát, đoàn thám hiểm phát hiện thêm một chi tiết đáng chú ý — tại một số khu vực của thành phố, những cấu trúc dường như đã bị phá hủy một cách đột ngột, dữ dội, khác hẳn với sự bào mòn tự nhiên, chậm rãi mà thời gian thường để lại trên các công trình cổ đại khác. "Nhìn vào cách những mảnh vỡ nằm rải rác, có vẻ như đây không phải là kết quả của sự sụp đổ từ từ theo thời gian, mà là một sự kiện phá hủy xảy ra trong một khoảng thời gian rất ngắn." Nguyệt Nga nhận định, giọng bà đầy sự nghiêm túc khi phân tích những dấu vết đổ nát.
"Điều đó có thể xác nhận giả thuyết về một thảm họa đột ngột nào đó, có lẽ là động đất dữ dội hoặc núi lửa phun trào, đã khiến toàn bộ khu vực này sụp đổ, chìm xuống đáy biển chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi." Hải Yến bổ sung, cố gắng ghép nối những mảnh thông tin rời rạc thành một bức tranh tổng thể hợp lý hơn.
Bác Uyên, trong lúc điều khiển tàu di chuyển cẩn thận qua khu vực đổ nát này, cũng góp thêm góc nhìn của mình. "Nếu đúng là một thảm họa địa chất đột ngột, có lẽ nền văn minh này đã không có đủ thời gian để sơ tán, chuẩn bị, khiến toàn bộ những gì họ xây dựng, tích lũy qua nhiều thế hệ đều bị chôn vùi vĩnh viễn dưới đáy đại dương chỉ trong chớp mắt."
Suy nghĩ về một thảm kịch lớn lao như vậy khiến cả đoàn thám hiểm không khỏi trầm ngâm, cảm nhận được một sự đồng cảm sâu sắc dành cho những con người đã từng sinh sống, xây dựng nên thành phố tráng lệ này, những con người mà giờ đây chỉ còn lại những tàn tích câm lặng làm chứng nhân cho sự tồn tại, và cả sự diệt vong bi thảm của họ.