Sau khi Lưu Bân bị bắt giữ, Tào Tháo quyết định tổ chức một phiên xét xử công khai ngay tại doanh trại, mời nhiều tướng lĩnh, quan lại có uy tín trong quân đội đến tham dự để đảm bảo tính công minh, minh bạch của quá trình xét xử, đồng thời cũng là cách để răn đe những kẻ có ý đồ tương tự trong tương lai.
Trước khi phiên xét xử chính thức bắt đầu, Vũ Thanh có cơ hội gặp riêng Lưu Bân trong doanh trại giam giữ tạm thời, muốn tận mắt đối chất, nghe những lời thú nhận trực tiếp từ chính miệng kẻ đã gây ra bi kịch cho gia đình mình.
"Tại sao ngươi lại làm vậy?" Vũ Thanh hỏi, giọng chàng đầy sự kìm nén, cố gắng giữ bình tĩnh trước kẻ thù đang run rẩy trong xiềng xích. "Cha ta đã làm gì sai để ngươi phải hãm hại cả một gia tộc vô tội như vậy?"
Lưu Bân, nhận ra không còn đường thoát, cuối cùng cũng buông xuôi, kể lại toàn bộ sự thật đằng sau âm mưu tàn nhẫn ấy. "Cha ngươi... cha ngươi quá cứng nhắc, quá trung thực. Ông ấy liên tục dâng sớ tố cáo những sai phạm của Trương công công, khiến ngài ấy tức giận, muốn trừ khử. Ta khi đó chỉ là một quan nhỏ, muốn được thăng tiến, nên đã nhận lệnh soạn thảo tấu chương vu khống, đổi lấy một chức vị cao hơn trong triều đình."
"Chỉ vì một chức vị, ngươi đã sẵn sàng hãm hại cả một gia tộc vô tội, cướp đi sinh mạng của cha mẹ ta?" Vũ Thanh gằn giọng, cơn phẫn nộ dồn nén suốt mười hai năm qua như muốn bùng nổ.
"Ta... ta xin lỗi. Nếu ta biết trước hậu quả sẽ nghiêm trọng đến vậy, ta đã không làm như thế." Lưu Bân nói, giọng ông ta đầy sự hối hận muộn màng, nhưng lời xin lỗi ấy không thể nào xoa dịu được nỗi đau, mất mát mà gia tộc họ Nghiêm đã phải gánh chịu suốt mười hai năm qua.
Vũ Thanh đứng lặng người, cảm nhận được một sự trống rỗng kỳ lạ xâm chiếm tâm hồn, khi cuối cùng cũng nghe được lời thú nhận mà chàng đã khao khát được nghe suốt bao năm qua, nhưng nó lại không mang đến cảm giác thỏa mãn, nhẹ nhõm như chàng từng tưởng tượng, mà chỉ còn lại một nỗi buồn sâu sắc trước sự tàn nhẫn, ích kỷ của con người trong cơn khát vọng quyền lực.
Phiên xét xử chính thức diễn ra vào buổi chiều hôm đó, với sự chứng kiến của đông đảo tướng lĩnh, quan lại. Vũ Thanh đứng ra trình bày toàn bộ bằng chứng mà chàng đã dày công thu thập suốt nhiều năm qua, kết hợp với lời thú nhận trực tiếp của Lưu Bân, tạo nên một hồ sơ vững chắc, không thể chối cãi về tội ác mà kẻ này đã gây ra.
"Căn cứ vào những bằng chứng, lời khai đã được trình bày, ta tuyên bố, Lưu Bân phạm tội vu khống, hãm hại trung thần, gây ra cái chết oan uổng cho Trung lang tướng Nghiêm Chính Đạo cùng gia quyến. Đây là tội ác nghiêm trọng, cần phải bị trừng phạt thích đáng theo pháp luật." Tào Tháo tuyên bố, giọng ông đầy sự uy nghiêm, công minh trước toàn thể quân doanh.
Lưu Bân, biết rõ số phận của mình đã được định đoạt, chỉ có thể cúi đầu chấp nhận bản án tử hình được tuyên bố ngay sau đó, một kết cục thích đáng cho những tội ác mà ông ta đã gây ra.
Sau khi bản án được thi hành, Vũ Thanh đứng một mình tại một góc doanh trại, ánh mắt chàng nhìn xa xăm về phía chân trời, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Mười hai năm chờ đợi, mười hai năm nung nấu ý chí trả thù, cuối cùng cũng đã đến hồi kết, nhưng trong lòng chàng lại không hề cảm thấy niềm vui trọn vẹn như chàng từng tưởng tượng.
"Huynh đang nghĩ gì vậy?" Khánh Chi, người đã tất tả chạy đến ngay khi nghe tin về phiên xét xử, hỏi khi thấy vẻ mặt trầm tư của bạn mình.
"Ta cứ nghĩ, sau khi trả được thù nhà, lòng ta sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, thỏa mãn. Nhưng giờ đây, ta chỉ cảm thấy một nỗi trống rỗng khó tả." Vũ Thanh đáp, giọng chàng đầy sự suy tư sâu sắc. "Có lẽ, thù hận, dù có được giải tỏa, cũng không thể mang lại cho ta những gì ta đã thực sự mất mát — cha mẹ, mái ấm gia đình trọn vẹn mà ta chưa từng có cơ hội được tận hưởng đầy đủ."
Khánh Chi đặt tay lên vai bạn mình, an ủi chân thành. "Nhưng huynh đã hoàn thành được lời hứa với vong linh phụ thân, đã rửa sạch được oan khuất cho gia tộc họ Nghiêm. Đó là một điều ý nghĩa, đáng tự hào, dù nó không thể xóa bỏ hoàn toàn nỗi đau mất mát mà huynh đã phải chịu đựng."
Vũ Thanh gật đầu, dần dần tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn. "Huynh nói đúng. Giờ đây, có lẽ, ta cần phải tìm ra một mục đích sống mới, không chỉ đơn thuần là trả thù, mà là góp phần xây dựng nên một thiên hạ thái bình hơn, xứng đáng với những giá trị trung nghĩa mà cha ta đã truyền dạy."
Trong những ngày sau phiên xét xử, tin tức về câu chuyện của Vũ Thanh lan truyền rộng rãi khắp quân doanh, thậm chí còn được nhiều tướng lĩnh, mưu sĩ từ các lộ chư hầu khác nhắc đến với sự khâm phục. Một số cựu đồng liêu của phụ thân chàng, khi nghe được tin tức này, đã chủ động tìm đến, muốn được diện kiến người con trai của vị trung thần mà họ từng kính trọng.
"Nghiêm công tử, lão phu từng có vinh hạnh được làm việc cùng lệnh tôn nhiều năm trước đây." Một vị quan lớn tuổi, tên Đường Kỳ, tìm đến gặp Vũ Thanh, ánh mắt ông đầy sự xúc động khi nhắc lại những kỷ niệm về người bạn cũ. "Ông ấy luôn là một tấm gương sáng về lòng trung nghĩa, chính trực mà lão phu vô cùng ngưỡng mộ. Lão phu rất vui khi biết rằng, con trai ông ấy đã trưởng thành, tiếp nối được những giá trị cao đẹp ấy."
Cuộc gặp gỡ với những người từng biết đến phụ thân mình mang lại cho Vũ Thanh một cảm giác ấm áp, kết nối sâu sắc với quá khứ mà chàng đã phải rời xa từ khi còn quá nhỏ để hiểu rõ. Chàng dành thời gian lắng nghe những câu chuyện, ký ức mà họ chia sẻ về Nghiêm Chính Đạo, dần dần xây dựng nên một bức chân dung đầy đủ, sống động hơn về người cha mà chàng chỉ còn nhớ được qua những ký ức mờ nhạt của tuổi thơ.
Đường Kỳ, trong một buổi trò chuyện dài, còn chia sẻ thêm nhiều chi tiết cảm động về những năm tháng Nghiêm Chính Đạo phục vụ triều đình. "Lệnh tôn từng nhiều lần từ chối nhận hối lộ từ những thương nhân giàu có muốn nhờ vả việc quan, dù khi đó, gia cảnh của ông ấy cũng không mấy dư dả. Ông ấy luôn nói, thà nghèo mà giữ được khí tiết, còn hơn giàu sang mà đánh mất lương tâm." Đường Kỳ kể lại, giọng ông đầy sự cảm phục chân thành.
Những câu chuyện ấy càng khiến Vũ Thanh thêm tự hào về người cha mà chàng chưa có đủ thời gian để thực sự hiểu rõ khi còn thơ ấu. Chàng nhận ra, di sản mà cha để lại không chỉ là thanh Thanh Long Kiếm, mà còn là cả một tấm gương đạo đức sáng ngời mà chàng cần phải noi theo trong suốt cuộc đời mình.
"Tại hạ xin cảm tạ đại nhân đã chia sẻ những câu chuyện quý giá này. Tại hạ nguyện sẽ sống sao cho xứng đáng với di sản mà cha để lại." Vũ Thanh nói, cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn chân thành trước vị lão quan đã dành thời gian đến chia sẻ những ký ức quý báu này.
Sau phiên xét xử, tin tức về việc minh oan thành công cho Trung lang tướng Nghiêm Chính Đạo nhanh chóng lan truyền khắp thiên hạ, đến tận triều đình Hán thất hiện đang đóng đô tạm thời dưới sự bảo hộ của Tào Tháo. Hán Hiến Đế, khi nghe được câu chuyện cảm động này, đã đặc biệt hạ chiếu truy phong cho Nghiêm Chính Đạo, khôi phục lại danh dự, tước vị mà ông đã bị tước đoạt một cách bất công.
"Đây quả thực là một vinh dự lớn lao mà tại hạ chưa từng dám mơ tới." Vũ Thanh xúc động nói khi nhận được chiếu chỉ từ triều đình, tay chàng run run khi cầm lấy văn bản chính thức xác nhận sự trong sạch, công lao của phụ thân mình. "Cuối cùng, sau mười hai năm, danh dự của gia tộc họ Nghiêm đã được khôi phục hoàn toàn trước thiên hạ."
Tin vui ấy lan tỏa khắp doanh trại, nhiều tướng lĩnh, binh sĩ đều đến chúc mừng Vũ Thanh, không giấu được sự cảm phục trước hành trình đầy nghị lực, kiên trì mà chàng đã trải qua để đạt được kết quả xứng đáng này.
Triệu Tử Anh, người bạn thân thiết mà Vũ Thanh đã kết giao từ những ngày đầu gia nhập quân ngũ, cũng tìm đến chúc mừng, tay bưng theo một vò rượu quý mà anh đã cất giữ từ lâu. "Huynh đã làm được điều mà không phải ai cũng đủ can đảm, kiên trì để theo đuổi đến cùng. Nào, chúng ta hãy cùng nâng chén, mừng cho công lý đã được thực thi."
Cả hai cùng nhau uống cạn chén rượu dưới ánh trăng, ôn lại những kỷ niệm đã cùng nhau trải qua kể từ ngày đầu gặp gỡ, từ những buổi luyện tập gian khổ, đến những trận chiến sinh tử đã cùng nhau vượt qua. "Ta thực sự may mắn khi có được một người bạn như huynh trong hành trình đầy chông gai này." Vũ Thanh nói, giọng đầy sự trân trọng chân thành dành cho tình bạn quý giá này.
Đêm hôm đó, dưới bầu trời đầy sao, Vũ Thanh cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, mãn nguyện sâu sắc lan tỏa khắp tâm hồn, biết rằng, gánh nặng đè lên vai mình suốt mười hai năm qua cuối cùng cũng đã được trút bỏ, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời chàng.