Liên quân mười tám lộ chư hầu tiến đến Hổ Lao Quan, nơi Đổng Trác đã cắt cử đại tướng Hoa Hùng trấn giữ, một tướng lĩnh dũng mãnh, oai phong khiến nhiều tướng lĩnh của liên minh phải e dè. Nghiêm Vũ Thanh, trong doanh trại của Tào Tháo, chứng kiến không khí căng thẳng bao trùm khắp quân doanh khi tin tức truyền đến, hết vị tướng này đến vị tướng khác của liên minh đã táng mạng dưới đao của Hoa Hùng.
"Nếu không sớm tìm được người có thể đối phó với Hoa Hùng, sĩ khí toàn quân sẽ suy sụp nghiêm trọng." Tào Tháo trầm ngâm nói trong một buổi họp bàn quân sự, ánh mắt ông đầy sự lo lắng trước tình hình bất lợi đang diễn ra.
Vũ Thanh, đứng trong hàng ngũ tướng lĩnh cấp thấp, lòng chàng nóng như lửa đốt, khao khát được ra trận thử sức, nhưng chàng cũng hiểu rõ, với cấp bậc còn khiêm tốn của mình, cơ hội để chàng được cử ra đối trận trực tiếp với một mãnh tướng như Hoa Hùng là vô cùng hiếm hoi.
Đúng lúc tình hình đang căng thẳng nhất, một giọng nói sang sảng vang lên từ phía sau doanh trại của Công Tôn Toản. "Tại hạ nguyện ra trận, chém đầu Hoa Hùng, dâng lên trước trướng!"
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía người vừa lên tiếng — một vị tướng thân hình cao lớn, mặt đỏ như gấc chín, râu dài đến ngực, tay cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao, chính là Quan Vũ mà Vũ Thanh đã có dịp trò chuyện trước đó. Nhưng vì chức vị còn thấp, chỉ là một mã cung thủ dưới trướng Lưu Bị, lời đề nghị của ông ban đầu vấp phải sự hoài nghi, coi thường từ một số chư hầu có mặt.
"Một tên mã cung thủ tầm thường sao có thể đối phó được với Hoa Hùng dũng mãnh?" Viên Thuật lên tiếng khinh miệt, khiến không khí trong doanh trại càng thêm phần căng thẳng.
Tào Tháo, với con mắt tinh tường nhận ra khí chất phi phàm ẩn giấu trong vị tướng quân này, vội vàng lên tiếng bênh vực. "Xin chớ coi thường anh hùng vì xuất thân. Hãy để vị tướng quân này thử sức, nếu thất bại, trách phạt cũng chưa muộn."
Ông rót một chén rượu nóng, trao cho Quan Vũ trước khi ông xuất trận. "Xin mời tướng quân uống chén rượu này trước khi xuất chinh, để tăng thêm dũng khí."
Quan Vũ khẽ mỉm cười, đáp lại đầy khí phách. "Chén rượu này xin để dành, đợi tại hạ lấy đầu Hoa Hùng trở về sẽ uống cũng chưa muộn."
Nói xong, ông tung mình lên ngựa, vung đao xông thẳng ra trận. Toàn bộ doanh trại nín thở dõi theo, và chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng chiêng trống, tiếng hò hét vang dội từ chiến trường vọng về, báo hiệu một trận chiến kịch liệt đang diễn ra.
Không lâu sau, Quan Vũ trở về, tay xách đầu Hoa Hùng, chén rượu mà Tào Tháo đã rót vẫn còn ấm nóng chưa kịp nguội. Toàn bộ doanh trại chấn động, khâm phục trước võ dũng phi thường của vị tướng quân này, và từ đó, danh tiếng của Quan Vũ bắt đầu vang danh khắp thiên hạ.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Vũ Thanh không khỏi cảm thấy một sự thán phục sâu sắc, đồng thời cũng thầm nhủ với bản thân, phải nỗ lực hơn nữa để có thể một ngày nào đó, đạt đến cảnh giới võ công, khí phách như vị tướng quân họ Quan này.
Vài ngày sau, khi liên quân tiếp tục tiến đánh, chính Vũ Thanh cũng có cơ hội được thử thách bản lĩnh của mình trong một trận giao tranh nhỏ với đội quân tiên phong của Lã Bố, viên tướng dũng mãnh vô song đang phò tá Đổng Trác, được mệnh danh là "Nhân trung Lã Bố, mã trung Xích Thố".
Trong trận chiến hỗn loạn ấy, Vũ Thanh cùng đội quân nhỏ của mình bị tách khỏi đại quân chính, rơi vào vòng vây của một toán quân địch đông đảo. Trong tình thế nguy cấp, chàng rút Thanh Long Kiếm, thi triển toàn bộ những gì đã khổ luyện suốt mười năm qua, chiến đấu dũng mãnh, phá vòng vây, bảo vệ an toàn cho những binh sĩ dưới quyền mình.
"Xông lên! Theo ta phá vòng vây!" Vũ Thanh hét lớn, dẫn đầu đội quân nhỏ lao thẳng vào chỗ yếu nhất trong đội hình địch, tận dụng sự nhanh nhẹn, linh hoạt trong kiếm pháp để tạo ra một lối thoát an toàn.
Trận chiến kết thúc với tổn thất tối thiểu về phía quân của Vũ Thanh, một chiến tích đáng nể đối với một tướng lĩnh trẻ tuổi, ít kinh nghiệm chiến trường như chàng. Khi trở về doanh trại, Tào Tháo đích thân đến khen ngợi, ánh mắt ông đầy sự tán thưởng. "Ngươi quả thực là một nhân tài hiếm có, cả về võ nghệ lẫn khả năng chỉ huy. Ta tin rằng, tương lai của ngươi sẽ còn tiến xa hơn nữa."
Nhưng đằng sau những lời khen ngợi ấy, Vũ Thanh vẫn không quên mục tiêu thực sự của mình. Trong những đêm yên tĩnh hiếm hoi giữa những trận chiến khốc liệt, chàng luôn dành thời gian suy nghĩ, tìm cách thu thập thêm thông tin về những kẻ đã hãm hại gia đình mình mười năm về trước, về vai trò thực sự của hoạn quan Trương Nhượng cùng những kẻ đồng lõa trong bi kịch ấy.
"Ta cần phải tìm ra manh mối, dù chỉ là nhỏ nhất." Chàng tự nhủ, ánh mắt nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, nhớ lại lời dặn dò cuối cùng của phụ thân trước khi ông hy sinh để bảo vệ gia đình. "Cha, con sẽ không phụ lòng người. Con sẽ tìm ra sự thật, dù phải mất bao lâu, dù phải trải qua bao nhiêu gian khổ."
Trong khi đó, liên minh mười tám lộ chư hầu, dù đã đạt được một số chiến thắng ban đầu, nhưng do mâu thuẫn nội bộ, sự thiếu đoàn kết giữa các chư hầu vốn mỗi người đều có tham vọng riêng, dần dần bắt đầu rạn nứt, báo hiệu cho một cục diện chính trị phức tạp hơn nhiều sẽ sớm diễn ra trong tương lai gần, một cục diện mà Vũ Thanh, với thân phận đặc biệt của mình, sẽ phải học cách điều hướng khôn khéo để vừa sinh tồn, vừa tiếp tục theo đuổi sứ mệnh cá nhân của bản thân.
Một sự kiện đáng chú ý khác diễn ra ngay sau trận Hổ Lao Quan, khi Lã Bố, sau khi thất bại trước sự phối hợp của ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi trong trận chiến "Tam anh chiến Lã Bố" nổi tiếng, buộc phải rút lui, bảo vệ Đổng Trác chạy về Trường An. Vũ Thanh, dù không trực tiếp tham gia vào trận chiến huyền thoại ấy, nhưng đứng từ xa quan sát, không khỏi kinh ngạc trước võ nghệ phi phàm của cả bốn vị mãnh tướng.
"Lã Bố quả là danh bất hư truyền, một mình có thể chống lại ba anh em họ Lưu mà vẫn không hề núng thế." Vũ Thanh nhận xét với Tào Tháo trong lúc hai người cùng quan sát trận chiến từ một vị trí an toàn. "Nhưng tại hạ cũng nhận thấy, dù võ nghệ cao cường, Lã Bố lại thiếu đi lòng trung nghĩa, luôn thay lòng đổi dạ vì lợi ích cá nhân, đó chính là điểm yếu chí mạng của hắn."
Tào Tháo gật đầu tán thành nhận định sắc bén này. "Ngươi nói đúng. Một tướng lĩnh, dù võ nghệ có cao cường đến đâu, nếu thiếu đi đức độ, lòng trung thành, cuối cùng cũng khó có thể đi được đường dài. Đây chính là bài học quý giá mà ngươi cần ghi nhớ trong suốt sự nghiệp của mình."
Lời dạy bảo ấy khắc sâu vào tâm trí Vũ Thanh, trở thành một trong những nguyên tắc quan trọng mà chàng luôn tuân thủ trong suốt hành trình chinh chiến sau này — dù phải đối mặt với bao nhiêu cám dỗ về quyền lực, danh vọng, chàng vẫn luôn giữ vững lòng trung nghĩa, không bao giờ phản bội những giá trị cốt lõi mà gia tộc họ Nghiêm đã truyền dạy qua nhiều thế hệ.
Sau trận Hổ Lao Quan, liên quân tiếp tục tiến đánh, nhưng dần dần bộc lộ những rạn nứt nội bộ khi các lộ chư hầu bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau, mỗi người đều lo sợ, tính toán thiệt hơn cho quyền lợi riêng của mình thay vì tập trung toàn lực cho đại nghĩa chung. Vũ Thanh, dù còn trẻ tuổi, cũng nhận ra rõ ràng những dấu hiệu bất ổn này qua các buổi họp bàn quân sự mà chàng có cơ hội tham dự với tư cách phó tướng cấp thấp.
"Tại sao các lộ chư hầu, dù cùng chung mục tiêu thảo phạt Đổng Trác, lại không thể đoàn kết một lòng?" Vũ Thanh hỏi một vị mưu sĩ già trong doanh trại, người mà chàng đã dần xây dựng được mối quan hệ tin cậy qua những cuộc trò chuyện về binh pháp, thời cuộc.
Vị mưu sĩ già thở dài, ánh mắt đầy sự chua xót trước thực trạng đáng buồn của thời cuộc. "Đó chính là bi kịch muôn thuở của những liên minh được xây dựng chỉ vì lợi ích trước mắt, không có một nền tảng tư tưởng, đạo nghĩa thực sự vững chắc để gắn kết lâu dài. Mỗi lộ chư hầu đều có quân đội, lãnh thổ riêng, đều nuôi tham vọng riêng, chỉ tạm thời liên kết vì áp lực dư luận, chứ không thực sự đồng lòng vì đại nghĩa."
Nhận định sâu sắc ấy khiến Vũ Thanh càng thêm suy ngẫm về bản chất phức tạp của chính trị, quyền lực trong thời loạn lạc, đồng thời cũng củng cố thêm quyết tâm của chàng trong việc luôn giữ vững những giá trị đạo đức, trung nghĩa làm kim chỉ nam cho mọi quyết định, hành động của bản thân, thay vì để bản thân bị cuốn theo những toan tính lợi ích cá nhân như nhiều nhân vật khác trong thời cuộc đầy biến động này.
Đúng như dự đoán của vị mưu sĩ già, chỉ ít lâu sau, mâu thuẫn giữa các lộ chư hầu bùng phát thành xung đột công khai. Tôn Kiên và Viên Thuật xảy ra tranh chấp gay gắt về việc phân chia lương thảo, khiến Tôn Kiên tức giận rút quân khỏi liên minh. Kế đó, một vài lộ chư hầu khác cũng lần lượt viện cớ rút lui, khiến sức mạnh của liên quân suy giảm nghiêm trọng, không còn đủ khả năng tạo áp lực quyết định lên Đổng Trác như kỳ vọng ban đầu.
"Đại nghĩa ban đầu, giờ đây đã bị chôn vùi bởi những toan tính nhỏ nhen." Vũ Thanh thở dài, chứng kiến cảnh tượng đáng buồn của một liên minh từng được kỳ vọng sẽ mang lại thay đổi lớn lao cho vận mệnh quốc gia, giờ đây lại tan rã trong sự thất vọng, chua xót.
Tào Tháo, trong buổi họp cuối cùng trước khi liên minh chính thức giải tán, đã có một bài phát biểu đầy tâm huyết trước các tướng lĩnh còn lại. "Dù liên minh có tan rã, nhưng đại nghĩa phò Hán vẫn còn đó. Ta tin rằng, chỉ những ai thực sự vì dân vì nước mới có thể tồn tại lâu dài trong thời loạn này, còn những kẻ chỉ vì tư lợi, cuối cùng cũng sẽ bị đào thải."
Lời nói ấy khắc sâu vào tâm trí Vũ Thanh, càng củng cố thêm niềm tin của chàng vào việc lựa chọn phò tá một chủ tướng có tầm nhìn, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều bất định, khó lường.