Sau khi trở về từ hòn đảo hoang, cuộc sống của Ý Như dần trở lại nhịp điệu bình thường, khi cô chuẩn bị bước vào năm học đầu tiên tại trường đại học mà mình đã trúng tuyển. Nhưng khác với trước đây, giờ đây, mỗi ngày của cô đều tràn ngập niềm vui, hạnh phúc khi Cố Dịch Thần thường xuyên dành thời gian đến thăm, trò chuyện, tiếp tục vun đắp cho mối quan hệ đã được xây dựng nên từ những trải nghiệm chân thật trên hòn đảo hoang vắng.
"Hôm nay anh có thời gian không? Em muốn cùng anh đi dạo công viên." Ý Như nhắn tin cho Cố Dịch Thần vào một buổi chiều cuối tuần, giọng điệu tin nhắn tràn đầy sự thoải mái, tự nhiên mà trước đây, cô chưa từng dám thể hiện với vị hôn phu từng khiến cô cảm thấy xa cách, e dè.
"Được, anh sẽ đến đón em ngay." Cố Dịch Thần đáp lại nhanh chóng, không giấu được sự háo hức được gặp gỡ người mà anh đã dành trọn trái tim mình sau hành trình đầy ý nghĩa vừa qua.
Trong buổi hẹn hò ấy, khi cả hai cùng nhau dạo bước dưới hàng cây xanh mát của công viên thành phố, Cố Dịch Thần bất chợt dừng lại, ánh mắt anh đầy sự nghiêm túc khi nhìn Ý Như. "Ý Như, có một điều anh muốn nói với em từ lâu, nhưng luôn chờ đợi thời điểm thích hợp nhất."
"Anh muốn nói gì vậy?" Ý Như hỏi, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, tim cô bắt đầu đập nhanh hơn vì hồi hộp.
"Kể từ ngày chúng ta cùng nhau trải qua những thử thách trên hòn đảo hoang ấy, anh đã nhận ra, em chính là người phụ nữ mà anh muốn dành trọn cuộc đời để yêu thương, trân trọng." Cố Dịch Thần nói, giọng anh đầy sự chân thành, xúc động. "Anh không muốn mối quan hệ của chúng ta chỉ đơn thuần là một hôn ước được sắp đặt, mà muốn xây dựng một cuộc hôn nhân dựa trên tình yêu chân thật, sự tôn trọng, thấu hiểu lẫn nhau mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp."
Nói đến đây, Cố Dịch Thần quỳ một chân xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh nắng chiều. "Tống Ý Như, em có đồng ý làm vợ anh không? Không phải vì nghĩa vụ gia đình, mà vì tình yêu chân thành mà anh dành cho em?"
Ý Như đứng lặng người trong giây lát, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má khi chứng kiến khoảnh khắc lãng mạn, chân thành này. "Em đồng ý, Dịch Thần. Em cũng yêu anh, bằng một tình cảm chân thật nhất mà em từng có."
Cố Dịch Thần đứng dậy, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón tay Ý Như, sau đó ôm chặt lấy cô trong vòng tay ấm áp, hạnh phúc, đánh dấu một khởi đầu mới đầy ý nghĩa cho mối quan hệ đã được tôi luyện qua biết bao thử thách gian nan trên hòn đảo hoang vắng.
Tin tức về lời cầu hôn lãng mạn này nhanh chóng lan truyền đến cả hai gia đình, mang lại niềm vui, hạnh phúc tột độ cho ông nội Ý Như cùng cha của Cố Dịch Thần, những người đã âm thầm lên kế hoạch, hy sinh không ít công sức để có thể chứng kiến khoảnh khắc ý nghĩa này.
"Cuối cùng, kế hoạch của chúng ta cũng đã thành công." Ông nội Ý Như nói với người bạn chí cốt của mình trong một cuộc điện thoại đầy xúc động, không giấu được niềm tự hào khi chứng kiến cháu gái mình tìm được hạnh phúc thực sự.
Về phần Diệp Tinh Nhi, sau khi trở về từ hòn đảo hoang, cô cũng dần tìm lại được sự cân bằng trong cuộc sống, quyết định tập trung vào sự nghiệp cá nhân, theo đuổi đam mê thiết kế thời trang mà cô đã ấp ủ từ lâu nhưng chưa từng có đủ can đảm để thực hiện trọn vẹn. Cô vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè chân thành với cả Ý Như và Cố Dịch Thần, thường xuyên tham gia vào những buổi họp mặt gia đình, không còn vướng bận bởi những cảm xúc ghen tuông, tổn thương như trước đây.
"Tôi thực sự vui mừng cho cả hai người." Tinh Nhi nói khi đến chúc mừng lễ đính hôn chính thức của Ý Như và Cố Dịch Thần, nụ cười trên môi cô hoàn toàn chân thành, không còn chút gợn sóng nào của những cảm xúc phức tạp trong quá khứ.
"Cảm ơn cô đã luôn ủng hộ chúng tôi." Ý Như đáp, ôm chặt lấy Tinh Nhi trong một cái ôm thân thiết, đánh dấu cho một tình bạn chân thành đã được xây dựng nên từ những thử thách khắc nghiệt mà cả ba người đã cùng nhau trải qua.
Buổi lễ đính hôn được tổ chức trong một không gian ấm cúng, giản dị, hoàn toàn khác biệt so với những buổi tiệc xa hoa, lộng lẫy mà giới thượng lưu thường tổ chức, phản ánh đúng những giá trị chân thực, giản đơn mà cả Ý Như và Cố Dịch Thần đã học được từ hành trình sinh tồn đầy ý nghĩa trên hòn đảo hoang vắng, nơi họ đã tìm thấy tình yêu đích thực giữa muôn vàn khó khăn, thử thách của cuộc sống.
Trong buổi lễ ấy, khi Cố Dịch Thần đứng lên phát biểu trước toàn thể khách mời, anh không giấu được sự xúc động khi chia sẻ về hành trình đặc biệt đã đưa anh đến với tình yêu đích thực của cuộc đời mình. "Tôi từng nghĩ, hôn nhân của mình sẽ chỉ là một sự sắp đặt lạnh lùng vì lợi ích gia tộc, cho đến khi tôi có cơ hội thực sự hiểu, yêu thương Ý Như qua những thử thách sinh tồn đầy gian nan trên hòn đảo hoang. Tôi biết ơn số phận, biết ơn cha tôi cùng ông nội của Ý Như, vì đã cho tôi cơ hội tìm thấy tình yêu đích thực này."
Những lời chia sẻ chân thành ấy khiến không ít khách mời phải rơi lệ xúc động, đặc biệt là hai vị phụ huynh đã âm thầm lên kế hoạch cho toàn bộ hành trình đầy ý nghĩa này. Ý Như, đứng cạnh Cố Dịch Thần, cũng không kìm được những giọt nước mắt hạnh phúc khi lắng nghe những lời tâm sự chân thành từ người mình yêu thương.
"Em cũng vậy, em biết ơn hành trình đầy thử thách ấy, vì nó đã giúp em tìm thấy một tình yêu chân thành, sâu sắc mà em chưa từng dám mơ tới." Ý Như đáp lời, nắm chặt tay Cố Dịch Thần trước sự chứng kiến, chúc phúc của tất cả mọi người có mặt.
Sau buổi lễ đính hôn, khi khách khứa đã dần ra về, Ý Như có dịp trò chuyện riêng với Tinh Nhi, người đã trở thành một người bạn thân thiết qua toàn bộ hành trình đầy biến động vừa qua. "Cảm ơn cô đã luôn ở bên, ủng hộ chúng tôi suốt thời gian qua, dù tôi biết, đây hẳn không phải là điều dễ dàng đối với cô."
"Không có gì đâu, tôi thực sự vui mừng khi thấy cả hai người hạnh phúc." Tinh Nhi đáp, nụ cười trên môi cô hoàn toàn chân thành. "Và tôi cũng đang bắt đầu tìm hiểu một người bạn mới, người mà tôi tin rằng, sẽ giúp tôi tìm thấy hạnh phúc của riêng mình trong tương lai."
Tin tức này khiến Ý Như không giấu được sự vui mừng chân thành. "Tôi thực sự mong, cô cũng sẽ sớm tìm được hạnh phúc trọn vẹn như chúng tôi."