Một buổi chiều, khi Ý Như đang một mình chăm sóc khu vườn nhỏ mà cô đã dày công vun trồng, Tinh Nhi bất ngờ tìm đến, ánh mắt cô đầy sự phức tạp, xen lẫn giữa tổn thương và một sự chấp nhận miễn cưỡng. "Tống tiểu thư, tôi muốn nói chuyện thẳng thắn với chị."
Ý Như dừng tay, quay sang nhìn Tinh Nhi, nhận ra, đây có lẽ là cuộc trò chuyện quan trọng mà cả hai đều cần phải đối mặt sớm muộn. "Được, tôi đang nghe."
"Tôi đã nhận ra, những gì đang diễn ra giữa chị và Dịch Thần." Tinh Nhi nói, giọng cô có phần run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Ban đầu, tôi cảm thấy vô cùng tổn thương, ghen tị, không thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng qua thời gian quan sát, tôi cũng nhận ra, có lẽ, đây chính là điều nên xảy ra."
Ý Như im lặng lắng nghe, không muốn cắt ngang những lời tâm sự chân thành mà Tinh Nhi đang cố gắng bày tỏ.
"Tôi và Dịch Thần từng có một mối tình đẹp trong quá khứ, nhưng đó là câu chuyện của nhiều năm về trước, khi cả hai chúng tôi còn trẻ, ngây thơ." Tinh Nhi tiếp tục, ánh mắt cô xa xăm hồi tưởng lại những ký ức cũ. "Sau khi tôi phải rời đi du học nước ngoài vì gia đình gặp biến cố, chúng tôi dần mất liên lạc, và khi trở về, tôi nhận ra, Dịch Thần đã trở thành một người hoàn toàn khác, lạnh lùng, xa cách hơn nhiều so với chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết mà tôi từng yêu."
"Tôi nghĩ, có lẽ, tôi đã quá cố chấp bám víu vào những ký ức đẹp đẽ của quá khứ, mà không nhận ra, con người hiện tại của Dịch Thần đã thay đổi, và tình cảm mà anh ấy dành cho tôi, cũng chỉ còn là sự lưu luyến với một phần ký ức nào đó, chứ không còn là tình yêu mãnh liệt như trước đây nữa." Tinh Nhi nói, giọng cô đầy sự chua xót nhưng cũng ẩn chứa một sự trưởng thành đáng kể so với hình ảnh yếu đuối, ỷ lại mà cô đã thể hiện trong những ngày đầu trên đảo.
Ý Như cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc trước những lời tâm sự chân thành ấy. "Tôi hiểu, đây hẳn là một tình huống vô cùng khó khăn đối với cô. Tôi không có ý định cướp đi những gì thuộc về cô, mọi chuyện đều diễn ra một cách tự nhiên trong hoàn cảnh đặc biệt này."
"Tôi biết." Tinh Nhi đáp, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. "Thực ra, qua những gì đã chứng kiến trong suốt thời gian qua, tôi cũng nhận ra, chị mới thực sự là người phù hợp với Dịch Thần — mạnh mẽ, thông minh, biết cách xử lý mọi tình huống một cách bình tĩnh, trong khi tôi... tôi chỉ quen với cuộc sống được bảo bọc, chưa từng phải đối mặt với những thử thách thực sự như thế này."
Cuộc trò chuyện chân thành ấy, dù đầy những cảm xúc phức tạp, nhưng cũng mang đến một sự giải tỏa nhất định cho cả hai người phụ nữ, giúp họ có thể đối diện với sự thật một cách trưởng thành, không còn những hiểu lầm, ghen tuông ngấm ngầm như trước đây.
"Tôi hy vọng, dù mọi chuyện có diễn ra như thế nào, chúng ta vẫn có thể duy trì được một mối quan hệ tốt đẹp, cùng nhau vượt qua hoàn cảnh khó khăn này." Ý Như nói, chân thành bày tỏ mong muốn của mình.
"Tôi cũng mong muốn điều đó." Tinh Nhi đáp, và lần đầu tiên kể từ khi họ đặt chân đến hòn đảo này, một sự kết nối chân thành, không còn vướng bận bởi ghen tuông, hiểu lầm bắt đầu hình thành giữa hai người phụ nữ.
Buổi tối hôm đó, khi Cố Dịch Thần trở về sau một ngày đi tìm kiếm thực phẩm, anh nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trong không khí giữa hai cô gái, một sự nhẹ nhõm, hòa hợp mà anh chưa từng cảm nhận được kể từ ngày họ trôi dạt đến hòn đảo này.
"Có chuyện gì đã xảy ra sao?" Anh hỏi, cảm nhận được sự thay đổi tích cực này.
"Chúng tôi chỉ có một cuộc trò chuyện chân thành, làm rõ một số vấn đề còn tồn đọng." Tinh Nhi đáp, ánh mắt cô đầy sự bình thản, chấp nhận. "Dịch Thần, tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta cần phải nói chuyện thẳng thắn về mối quan hệ của chúng ta trong quá khứ, cũng như những gì đang diễn ra ở hiện tại."
Cố Dịch Thần, dù có phần bất ngờ trước sự chủ động này từ Tinh Nhi, cũng nhận ra, đây chính là thời điểm thích hợp để giải quyết dứt điểm những vấn đề còn vướng mắc, mang lại sự rõ ràng, minh bạch cho cả ba người trong mối quan hệ phức tạp này.
Tối đó, sau khi Ý Như đã lui về nghỉ ngơi để nhường không gian riêng tư cho cuộc trò chuyện quan trọng giữa hai người, Cố Dịch Thần và Tinh Nhi ngồi bên đống lửa, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm trong quá khứ, đồng thời thẳng thắn chia sẻ về những thay đổi trong cảm xúc của cả hai qua thời gian.
"Anh xin lỗi, vì đã không đủ can đảm để làm rõ cảm xúc thực sự của mình sớm hơn, khiến em phải chịu đựng sự mơ hồ, tổn thương không đáng có trong suốt thời gian qua." Cố Dịch Thần nói, giọng anh đầy sự chân thành, hối lỗi.
"Không sao đâu, Dịch Thần. Có lẽ, chính hoàn cảnh đặc biệt này đã giúp cả hai chúng ta có cơ hội nhìn nhận rõ ràng hơn về cảm xúc thực sự của mình. Em cũng nhận ra, tình cảm mà em dành cho anh, phần lớn chỉ là sự lưu luyến với những ký ức đẹp đẽ của tuổi trẻ, chứ không còn là tình yêu sâu đậm như trước đây nữa." Tinh Nhi đáp, một sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt cô sau khi đã có thể nói ra những cảm xúc chân thật của mình.
Cuộc trò chuyện ấy khép lại một chương quan trọng trong mối quan hệ phức tạp giữa ba người, mở đường cho một sự phát triển mới, chân thành, minh bạch hơn trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc thực sự của mỗi người giữa hoàn cảnh sinh tồn đầy thử thách trên hòn đảo hoang vắng này.
Sáng hôm sau, khi cả ba người cùng nhau chuẩn bị bữa sáng, không khí giữa họ đã hoàn toàn thay đổi so với những ngày căng thẳng trước đó — không còn những ánh mắt né tránh, những cuộc trò chuyện gượng gạo, mà thay vào đó là sự thoải mái, chân thành giữa ba người bạn đã cùng nhau trải qua biết bao thử thách.
"Hôm nay chúng ta thử làm món cá nướng theo cách mới xem sao?" Tinh Nhi đề xuất, giọng cô đầy sự hào hứng, khác hẳn với vẻ ủ rũ, buồn bã của những ngày trước.
"Ý tưởng hay đấy, tôi sẽ giúp chuẩn bị gia vị từ những loại lá cây mà chúng ta tìm được." Ý Như hưởng ứng, cả ba người cùng nhau bắt tay vào công việc với một tinh thần đoàn kết, vui vẻ chưa từng có kể từ ngày họ đặt chân đến hòn đảo này.
Cố Dịch Thần, quan sát cảnh tượng hòa hợp này, không giấu được nụ cười hài lòng. "Tôi thực sự vui mừng khi thấy cả hai người có thể tìm được sự đồng điệu, thấu hiểu lẫn nhau như vậy."
"Đó cũng là nhờ vào sự chân thành mà cả hai chúng tôi đã dành cho nhau." Tinh Nhi đáp, trao cho Ý Như một nụ cười ấm áp, chân thành.
Buổi sáng hôm đó, giữa tiếng cười nói vui vẻ, hòa hợp của cả ba người, đánh dấu một khởi đầu mới cho mối quan hệ đã được thanh lọc, làm mới hoàn toàn sau những sóng gió, hiểu lầm ban đầu, mở ra một giai đoạn mới đầy hy vọng, chân thành trong hành trình sinh tồn còn lại của họ trên hòn đảo hoang vắng này.
Trong những ngày tiếp theo, cả ba người tiếp tục cải thiện đáng kể chất lượng cuộc sống trên đảo — Tinh Nhi, với sự khéo léo, tinh tế vốn có, đã tìm ra cách dệt những tấm chiếu đơn giản từ lá cây, giúp nơi trú ẩn trở nên thoải mái hơn; trong khi Ý Như tiếp tục mở rộng khu vườn nhỏ của mình, trồng thêm nhiều loại rau củ khác nhau từ những hạt giống tìm được.
"Nhìn khu vườn này, tôi thực sự khâm phục sự kiên trì của cô." Cố Dịch Thần nhận xét khi cùng Ý Như kiểm tra sự phát triển của những luống rau nhỏ. "Chỉ trong vài tuần, cô đã biến một mảnh đất hoang thành một khu vườn xanh tốt như vậy."
"Đó là nhờ vào những kiến thức tôi học được từ sách vở, cùng với sự kiên nhẫn thử nghiệm." Ý Như đáp, không giấu được niềm tự hào khi nhìn thấy thành quả lao động của mình.
Cuộc sống trên đảo, dù vẫn còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây đã trở nên dễ chịu hơn nhiều so với những ngày đầu đầy hoảng loạn, bất định, một minh chứng rõ ràng cho sự thích nghi, kiên cường của cả ba người trước hoàn cảnh khắc nghiệt mà số phận đã đặt ra cho họ.