Hai tuần trôi qua trên hòn đảo hoang, cả ba người đã dần thiết lập được một nhịp sống ổn định hơn, dù vẫn còn đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Trong thời gian này, Ý Như bắt đầu để ý đến một số chi tiết bất thường mà cô chưa từng chú ý trước đây, khiến cô ngày càng nghi ngờ về bản chất thực sự của "tai nạn" đã đưa cả ba người đến hòn đảo này.
Một buổi chiều, trong lúc dọn dẹp lại khu vực trại, Ý Như tình cờ phát hiện một mảnh giấy nhỏ được giấu kín trong lớp lót đáy của chiếc ba lô chống nước mà họ đã tìm thấy ngay từ ngày đầu tiên. Mảnh giấy đã bị ướt, chữ viết mờ nhạt nhưng vẫn có thể đọc được một phần nội dung.
"...để cô ấy hiểu rõ hơn về giá trị thực sự của tình yêu, hôn nhân... không phải chỉ là những sắp đặt lạnh lùng..."
Ý Như đọc đi đọc lại đoạn văn bản kỳ lạ này, cảm giác một sự nghi ngờ mạnh mẽ dâng lên trong lòng. Cô mang mảnh giấy đến tìm Cố Dịch Thần, người đang ngồi nghỉ ngơi gần đó, cánh tay bị thương của anh đã dần hồi phục sau hơn một tuần được chăm sóc cẩn thận.
"Anh xem thử cái này, tôi tìm thấy trong đáy ba lô." Ý Như đưa mảnh giấy cho Cố Dịch Thần, giọng cô đầy sự nghiêm túc.
Cố Dịch Thần cẩn thận đọc nội dung mảnh giấy, gương mặt anh dần trở nên trầm ngâm, nghiêm trọng. "Điều này xác nhận nghi ngờ của tôi từ trước — đây không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt có chủ đích, và dường như, người đứng sau việc này có động cơ liên quan đến mối quan hệ của chúng ta."
"Anh nghĩ, ai có thể là người đứng sau chuyện này?" Ý Như hỏi, tâm trí cô nhanh chóng lướt qua những khả năng có thể xảy ra.
Cố Dịch Thần trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu trước khi đáp, giọng anh đầy sự do dự. "Tôi có một nghi ngờ, nhưng cần phải xác thực thêm trước khi có thể khẳng định chắc chắn. Có thể, đây là hành động của một người thân trong gia đình, người mong muốn chúng ta có cơ hội hiểu nhau hơn trước khi chính thức bước vào cuộc hôn nhân sắp đặt này."
Ý Như nhớ lại lời nói đầy ẩn ý của ông nội trước khi cô lên đường, cùng với việc chính ông là người đã tặng cho cô tấm vé du thuyền định mệnh ấy. "Có lẽ nào, ông nội tôi có liên quan đến chuyện này?"
"Tôi nghĩ, đây hoàn toàn có khả năng xảy ra." Cố Dịch Thần đáp. "Ông nội cô và cha tôi vốn là bạn thân từ nhiều năm trước, họ luôn mong muốn cuộc hôn nhân giữa hai gia đình chúng ta sẽ mang lại hạnh phúc thực sự, không chỉ đơn thuần là một sự kết hợp vì lợi ích kinh doanh."
Thông tin này khiến Ý Như cảm thấy vừa nhẹ nhõm, vừa phức tạp trong lòng. Nhẹ nhõm vì biết rằng, có lẽ, đây không phải là một âm mưu nguy hiểm nhắm vào tính mạng của họ, mà chỉ là một kế hoạch táo bạo, dù có phần cực đoan, của những người thân yêu muốn giúp họ có cơ hội thực sự hiểu nhau. Nhưng cũng phức tạp vì nhận ra, toàn bộ những gì họ đã trải qua trong suốt hai tuần qua, dù đầy gian nan, nguy hiểm, lại có thể chỉ là một phần trong kế hoạch đã được sắp đặt kỹ lưỡng từ trước.
"Nhưng còn Tinh Nhi thì sao? Tại sao cô ấy cũng bị đưa đến đây cùng chúng ta?" Ý Như hỏi, một câu hỏi quan trọng khác mà cô chưa thể tìm ra lời giải đáp.
Cố Dịch Thần trầm ngâm, gương mặt anh thoáng qua một sự phức tạp khó diễn tả. "Điều đó, tôi cũng không chắc chắn. Có thể, đây là một phần của kế hoạch nhằm giúp tôi có cơ hội nhìn nhận rõ ràng hơn về cảm xúc thực sự của mình, phân biệt được đâu là tình cảm chân thành, đâu chỉ là sự lưu luyến với những ký ức trong quá khứ."
Cuộc trò chuyện ấy khiến cả hai đều chìm trong những suy nghĩ riêng, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ những gì đã xảy ra dưới một góc nhìn hoàn toàn mới. Trong những ngày tiếp theo, Ý Như bắt đầu chú ý quan sát kỹ lưỡng hơn về mối quan hệ giữa Cố Dịch Thần và Tinh Nhi, nhận ra, dường như, sự quan tâm mà anh dành cho Tinh Nhi, dù vẫn còn đó, nhưng đã không còn mang tính chất say đắm, cuồng nhiệt như những gì cô từng tưởng tượng, mà dần chuyển thành một sự quan tâm mang tính bảo vệ, giống như tình cảm dành cho một người em gái hơn là tình yêu đôi lứa thực sự.
Trong khi đó, Tinh Nhi, qua thời gian sống chung trên đảo hoang, cũng dần bộc lộ rõ hơn những khía cạnh tính cách mà trước đây Ý Như chưa từng có cơ hội nhận ra — sự ỷ lại, đôi khi có phần ích kỷ, chỉ quan tâm đến cảm xúc, nhu cầu của bản thân mà ít khi để ý đến sự vất vả, hy sinh của những người xung quanh.
Một buổi tối, khi Ý Như đang một mình chuẩn bị bữa ăn cho cả nhóm sau một ngày dài vất vả tìm kiếm thực phẩm, Tinh Nhi bất chợt lên tiếng phàn nàn. "Sao hôm nay lại chỉ có từng này thức ăn thôi? Em đói lắm rồi."
"Hôm nay thời tiết không thuận lợi lắm cho việc tìm kiếm thực phẩm, chúng ta cần phải tiết kiệm để đảm bảo đủ dùng cho những ngày tới." Ý Như giải thích, cố gắng giữ sự kiên nhẫn dù bản thân cũng đã kiệt sức sau một ngày dài lao động vất vả.
"Nhưng em thực sự rất đói..." Tinh Nhi tiếp tục phàn nàn, không hề để ý đến sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt Ý Như.
Cố Dịch Thần, chứng kiến tình huống này, lần đầu tiên lên tiếng nhắc nhở Tinh Nhi một cách nghiêm khắc. "Tinh Nhi, Tống tiểu thư đã vất vả cả ngày để tìm kiếm thực phẩm cho tất cả chúng ta, em nên biết ơn thay vì phàn nàn như vậy."
Lời nhắc nhở ấy khiến Tinh Nhi sững sờ trong giây lát, không ngờ, Cố Dịch Thần lại đứng về phía Ý Như trong tình huống này, một điều mà trước đây, hiếm khi xảy ra. "Em... em xin lỗi, chỉ là em thực sự quá đói thôi." Cô lí nhí đáp, ánh mắt cô thoáng qua một sự tổn thương, hờn dỗi.
Chứng kiến sự thay đổi thái độ này từ Cố Dịch Thần, Ý Như cảm thấy một sự ấm áp nhất định lan tỏa trong lòng, dù cô cũng không khỏi cảm thấy có chút áy náy vì đã vô tình trở thành nguyên nhân gây ra căng thẳng giữa hai người từng có một mối tình sâu đậm trong quá khứ.
Sau bữa tối hôm đó, khi Tinh Nhi đã lui về nghỉ ngơi sớm vì cảm thấy buồn bã, Ý Như tìm đến gặp riêng Cố Dịch Thần để trao đổi về tình huống vừa xảy ra. "Anh không cần phải nghiêm khắc với Tinh Nhi như vậy, tôi hiểu, cô ấy chỉ đang cố gắng thích nghi với hoàn cảnh khó khăn này theo cách riêng của mình."
"Nhưng tôi không muốn cô phải chịu đựng những lời phàn nàn không công bằng như vậy, trong khi cô đã vất vả làm việc không ngừng nghỉ để chăm lo cho cả nhóm." Cố Dịch Thần đáp, giọng anh vẫn còn phảng phất sự kiên quyết.
"Tôi cảm kích vì anh đã bênh vực tôi, nhưng tôi nghĩ, chúng ta cần phải kiên nhẫn hơn với Tinh Nhi. Cô ấy có lẽ chưa từng phải đối mặt với hoàn cảnh khắc nghiệt như thế này trước đây, cần thời gian để thích nghi." Ý Như nói, thể hiện một sự bao dung, thấu hiểu đáng quý.
Cố Dịch Thần nhìn Ý Như với ánh mắt đầy sự khâm phục trước tấm lòng nhân hậu, bao dung mà cô thể hiện, ngay cả khi bản thân cô cũng đang phải chịu đựng nhiều vất vả, thiệt thòi trong hoàn cảnh hiện tại. "Cô thực sự có một trái tim nhân hậu hiếm có. Được, tôi sẽ cố gắng kiên nhẫn hơn, đồng thời cũng sẽ tìm cách trò chuyện với Tinh Nhi để cô ấy hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của sự đóng góp công bằng trong hoàn cảnh này."
Cuộc trò chuyện ấy càng củng cố thêm sự tôn trọng, ngưỡng mộ mà Cố Dịch Thần dành cho Ý Như, một cảm xúc đang dần phát triển vượt xa khỏi ranh giới của một mối quan hệ hôn ước đơn thuần, hướng đến một tình cảm chân thành, sâu sắc hơn nhiều.
Vài ngày sau, khi Cố Dịch Thần thực hiện lời hứa của mình, tìm cơ hội trò chuyện riêng với Tinh Nhi về vấn đề đóng góp công bằng trong công việc chung, cuộc trò chuyện diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với những gì anh dự đoán. "Tinh Nhi, anh biết, hoàn cảnh này khó khăn với em, nhưng anh mong em có thể cố gắng đóng góp nhiều hơn, không chỉ vì lợi ích chung của cả nhóm, mà còn vì chính sự trưởng thành của em."
Tinh Nhi, sau một hồi suy nghĩ, gật đầu đồng ý. "Anh nói đúng, em đã quá dựa dẫm, ỷ lại vào người khác. Em sẽ cố gắng thay đổi, đóng góp nhiều hơn cho cả nhóm."
Lời hứa ấy, dù đơn giản, nhưng đánh dấu một bước chuyển biến quan trọng trong tính cách của Tinh Nhi, khi cô bắt đầu chủ động hơn trong việc học hỏi các kỹ năng sinh tồn, tham gia tích cực hơn vào công việc chung, dần dần xóa bỏ hình ảnh yếu đuối, ỷ lại mà cô đã thể hiện trong những ngày đầu trên đảo.