Sau khi được Vương Thành Hải phê chuẩn kế hoạch du hành lần thứ ba, Dịch Phàm cùng Nhã quay trở lại Nghịch Lưu Cơ, lần này hướng đến thời điểm chỉ vài giờ trước khi Giáo sư Lăng Chấn Vũ bị sát hại, hy vọng có thể xác định chính xác liệu Tiến sĩ Hà Tinh Nguyệt có thực sự dính líu đến vụ án hay không.
"Lần này, chúng ta cần phải đặc biệt cẩn trọng." Nhã nhắc nhở khi Dịch Phàm chuẩn bị bước vào khoang trung tâm của cỗ máy. "Nếu quả thực có một tổ chức bí ẩn đang theo dõi, thao túng Dự Án Nghịch Lưu, họ có thể đã biết được về sự tồn tại của chúng ta, khiến mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này tăng lên đáng kể."
"Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó." Dịch Phàm đáp, giọng anh kiên định dù không giấu được sự căng thẳng đang dâng cao trong lòng.
Quá trình dịch chuyển diễn ra suôn sẻ như những lần trước, và Dịch Phàm nhanh chóng nhận ra mình đang đứng trong hành lang của tòa nhà nghiên cứu chính, nơi văn phòng của Giáo sư Lăng tọa lạc, chỉ vài giờ trước thời điểm bi kịch sẽ xảy ra. Anh cẩn thận di chuyển đến một vị trí quan sát kín đáo, chờ đợi những diễn biến tiếp theo.
Không lâu sau, anh nhìn thấy Tinh Nguyệt — hay đúng hơn, phiên bản của Tinh Nguyệt tồn tại trong dòng thời gian này — bước vào hành lang, tiến về phía văn phòng của Giáo sư Lăng với vẻ mặt bình thường, không hề có dấu hiệu bất thường nào.
"Cô ấy đang đến gặp Giáo sư Lăng." Dịch Phàm thì thầm, tim anh đập nhanh hơn khi quan sát diễn biến.
"Hãy tiếp tục theo dõi, nhưng đừng vội vàng kết luận." Nhã nhắc nhở.
Tinh Nguyệt gõ cửa, bước vào văn phòng của Giáo sư Lăng, và qua ô cửa sổ nhỏ, Dịch Phàm có thể thấy hai người đang trò chuyện một cách bình thường, thậm chí còn có vẻ thân thiện, hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu căng thẳng, xung đột nào. Sau khoảng mười lăm phút, Tinh Nguyệt rời khỏi văn phòng, mang theo một tập tài liệu, vẻ mặt bình thản.
"Cô ấy không hề có biểu hiện của một kẻ chuẩn bị thực hiện tội ác." Dịch Phàm nhận định, cảm thấy phần nào nhẹ nhõm trước những gì mình vừa chứng kiến.
"Đồng ý, nhưng chúng ta cần tiếp tục quan sát cho đến khi vụ án mạng thực sự xảy ra, để xác định chính xác ai mới là người đã sử dụng tài khoản của cô ấy để truy cập thông tin." Nhã nói, vẫn giữ vững sự thận trọng khoa học cần thiết.
Dịch Phàm tiếp tục ẩn nấp, kiên nhẫn chờ đợi trong nhiều giờ đồng hồ tiếp theo. Đến gần nửa đêm, đúng như những gì anh đã chứng kiến trong lần du hành đầu tiên liên quan đến vụ án của Chu Vĩnh Khang, không gian gần văn phòng của Giáo sư Lăng bắt đầu gợn sóng kỳ lạ, báo hiệu sự xuất hiện của kẻ bí ẩn mặc đồ đen.
Nhưng lần này, Dịch Phàm quyết định mạo hiểm hơn một chút, cố gắng tiếp cận gần hơn để có thể quan sát rõ ràng hơn, hy vọng tìm ra manh mối về danh tính thực sự đằng sau lớp mặt nạ công nghệ cao của kẻ gây án.
Khi kẻ bí ẩn xuất hiện, tiến đến gần cửa văn phòng, Dịch Phàm nín thở quan sát từ một khoảng cách gần hơn nhiều so với lần trước. Trong khoảnh khắc ánh sáng từ hành lang chiếu vào, anh thoáng nhận thấy, qua khe hở nhỏ của lớp mặt nạ, một chi tiết đặc biệt — một vết sẹo nhỏ hình chữ C ở phía dưới cằm bên trái của kẻ đó.
"Nhã, cô có ghi lại được hình ảnh đó không?" Dịch Phàm thì thầm, cố gắng giữ giọng nói nhỏ nhất có thể.
"Đã ghi lại thành công." Nhã xác nhận. "Tôi sẽ tiến hành đối chiếu đặc điểm này với toàn bộ cơ sở dữ liệu nhân sự của viện nghiên cứu ngay khi có thể."
Kẻ bí ẩn tiếp tục thực hiện hành vi tương tự như những gì đã xảy ra với Chu Vĩnh Khang, xuyên qua cánh cửa văn phòng bằng công nghệ dịch chuyển kỳ lạ của mình. Nhưng lần này, thay vì chỉ đứng quan sát từ xa, Dịch Phàm quyết định liều lĩnh tiến đến gần hơn nữa, áp tai vào cánh cửa để cố gắng nghe được bất kỳ âm thanh nào từ bên trong.
"Ông đã có quyết định chưa, Giáo sư Lăng?" Giọng nói của kẻ bí ẩn vang lên, bị bóp méo bởi thiết bị công nghệ trong lớp mặt nạ, khiến âm sắc trở nên khó nhận diện, nhưng vẫn đủ rõ ràng để Dịch Phàm có thể nghe được nội dung cuộc trò chuyện.
"Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không bao giờ giao nộp toàn bộ nghiên cứu về module ổn định thời gian cho các người. Công nghệ này quá nguy hiểm để rơi vào tay một tổ chức không có sự giám sát, trách nhiệm đạo đức như các người." Giọng Giáo sư Lăng đáp lại, đầy sự kiên quyết dù có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi ẩn giấu bên dưới.
"Đó là câu trả lời cuối cùng của ông sao?" Kẻ bí ẩn hỏi, giọng hắn lạnh lùng, đầy đe dọa.
"Đúng vậy. Các người có thể giết tôi, nhưng các người sẽ không bao giờ có được toàn bộ nghiên cứu, vì tôi đã đảm bảo rằng, những dữ liệu quan trọng nhất được bảo vệ ở một nơi mà các người không bao giờ có thể tiếp cận được." Giáo sư Lăng đáp, giọng ông vang lên đầy sự dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với cái chết để bảo vệ những gì ông tin là đúng đắn.
Ngay sau đó, một tiếng động nhỏ vang lên, và sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng. Dịch Phàm, dù đã biết trước kết cục bi thảm này, vẫn không khỏi cảm thấy một sự đau xót, phẫn nộ dâng trào trong lòng trước sự hy sinh dũng cảm của vị giáo sư đáng kính.
"Chúng ta cần phải tìm ra nơi Giáo sư Lăng đã giấu dữ liệu quan trọng mà ông nhắc đến." Dịch Phàm nói với Nhã, ngay khi kẻ bí ẩn rời khỏi hiện trường theo cách tương tự như lần trước. "Đó có thể chính là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về toàn bộ âm mưu này, cũng như tìm ra cách ngăn chặn tổ chức bí ẩn kia."
"Tôi đã hoàn tất việc đối chiếu đặc điểm vết sẹo mà anh phát hiện được." Nhã thông báo, giọng cô đầy sự căng thẳng. "Kết quả cho thấy, có một sự trùng khớp đáng chú ý với hồ sơ của một cựu nhân viên bảo vệ an ninh của viện nghiên cứu, người đã nghỉ việc cách đây hai năm với lý do sức khỏe."
"Tên của người đó là gì?" Dịch Phàm hỏi, cảm nhận được mình đang tiến gần hơn bao giờ hết đến sự thật đằng sau toàn bộ vụ án phức tạp này.
Trước khi Nhã kịp trả lời, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía cuối hành lang, khiến cả hai phải tạm dừng cuộc trò chuyện. Dịch Phàm nhanh chóng ẩn mình vào một góc tối, quan sát cẩn thận để xác định nguồn gốc của âm thanh đáng ngờ ấy. Sau vài giây căng thẳng, anh nhận ra, đó chỉ là một nhân viên bảo vệ đang thực hiện vòng tuần tra định kỳ, không có gì đáng lo ngại.
"Chúng ta cần phải rời khỏi đây trước khi bị phát hiện." Nhã nhắc nhở, giọng cô đầy sự thận trọng. "Tôi sẽ cung cấp cho anh thông tin chi tiết khi chúng ta đã ở một vị trí an toàn hơn."
Dịch Phàm gật đầu, nhanh chóng di chuyển ra khỏi khu vực nguy hiểm, tìm một nơi ẩn náu kín đáo hơn trong khuôn viên viện nghiên cứu để tiếp tục cuộc trò chuyện quan trọng này. Khi đã cảm thấy an toàn, anh mới hỏi lại câu hỏi còn dang dở. "Vậy, tên của kẻ tình nghi là gì?"
"Tên của người đó là Hàn Chí Cường." Nhã đáp, cung cấp thêm thông tin chi tiết từ hồ sơ nhân sự mà cô vừa truy xuất được. "Theo hồ sơ, ông ta từng là trưởng nhóm an ninh của Dự Án Nghịch Lưu trong giai đoạn đầu, có quyền truy cập sâu vào hầu hết các khu vực nhạy cảm nhất của viện nghiên cứu trước khi đột ngột nghỉ việc."
Dịch Phàm cảm nhận được một sự phấn khích xen lẫn lo lắng khi cuối cùng cũng có được một cái tên cụ thể để tập trung điều tra. "Chúng ta cần phải trở về hiện tại ngay lập tức để báo cáo phát hiện quan trọng này, đồng thời bắt đầu quá trình xác minh, thu thập thêm bằng chứng về Hàn Chí Cường."
"Đồng ý." Nhã xác nhận. "Thời gian giới hạn của chuyến du hành này cũng sắp hết, đây là thời điểm thích hợp để chúng ta quay trở về."