Một năm sau ngày Tiểu Uyển xuyên không đến thế giới thập niên 80, mối quan hệ giữa cô và Tống Dịch Phong đã trở nên vô cùng thân thiết, gắn bó, dù cả hai vẫn thường xuyên trêu chọc, đấu khẩu dí dỏm với nhau mỗi khi gặp gỡ, tạo nên một sự tương tác đầy thú vị, hài hước mà không ai trong hai người có thể phủ nhận được sự cuốn hút đặc biệt từ đối phương.
"Tiểu Uyển, dạo này thương xã của cô phát triển tốt quá, cô định khi nào mới chịu nhận lời làm vợ tôi vậy?" Dịch Phong hỏi trong một lần ghé qua cửa hàng, giọng anh đầy sự trêu chọc quen thuộc, nhưng lần này, ánh mắt anh lại mang một sự nghiêm túc khó nhận ra.
"Ai nói tôi sẽ làm vợ anh chứ? Tôi còn phải lo phát triển sự nghiệp, không có thời gian nghĩ đến chuyện kết hôn đâu." Tiểu Uyển đáp trả theo thói quen, nhưng lần này, cô cũng nhận thấy, có điều gì đó khác biệt trong giọng điệu của Dịch Phong.
"Vậy nếu tôi giúp cô phát triển sự nghiệp còn tốt hơn nữa thì sao? Cô có chịu suy nghĩ đến chuyện kết hôn với tôi không?" Anh hỏi tiếp, tiến lại gần hơn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tiểu Uyển với một sự chân thành hiếm thấy.
Tiểu Uyển, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, không khỏi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. "Anh... anh đang nói nghiêm túc đấy à?"
"Tôi đã nghiêm túc từ rất lâu rồi, chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói ra thôi." Dịch Phong đáp, giọng anh không còn giữ vẻ trêu chọc như thường lệ, mà tràn đầy sự chân thành, tha thiết. "Tiểu Uyển, tôi đã yêu cô từ lâu rồi, yêu sự thông minh, tài giỏi, lòng nhân hậu mà cô luôn thể hiện trong cách đối xử với gia đình, với những người xung quanh. Tôi muốn được ở bên cô, cùng cô xây dựng một tương lai hạnh phúc."
Lời tỏ tình chân thành, bất ngờ này khiến Tiểu Uyển không khỏi bối rối, xúc động. Trong suốt một năm qua, cô đã dần dần quen thuộc với sự hiện diện của Dịch Phong trong cuộc sống của mình, đã coi những cuộc trò chuyện, trêu chọc cùng anh như một phần không thể thiếu trong nhịp sống thường ngày, nhưng cô chưa từng dám thừa nhận, liệu đó có phải là tình yêu hay không.
"Tôi... tôi cần thời gian để suy nghĩ." Cô đáp, dù trong lòng cũng cảm nhận được một sự rung động mãnh liệt trước lời tỏ tình chân thành này.
"Tôi sẽ chờ đợi, dù có phải chờ bao lâu đi nữa." Dịch Phong nói, không hề tỏ ra thất vọng hay nản lòng trước sự do dự của Tiểu Uyển, mà ngược lại, thể hiện một sự kiên nhẫn, tôn trọng đáng quý dành cho quyết định của cô.
Trong những ngày tiếp theo, Tiểu Uyển dành nhiều thời gian suy ngẫm về tình cảm của mình dành cho Dịch Phong. Cô nhớ lại, trong suốt một năm qua, anh luôn là người đầu tiên tin tưởng, ủng hộ cô trong mọi hoàn cảnh khó khăn, từ việc bảo vệ cô trước những tin đồn ác ý của Xảo Nhi, đến việc luôn dành thời gian lắng nghe, chia sẻ, động viên cô trong quá trình xây dựng sự nghiệp.
"Có lẽ, mình đã yêu anh ấy từ lâu rồi, chỉ là chưa dám thừa nhận với chính bản thân mình thôi." Tiểu Uyển thầm nhận ra, cảm nhận được, tình cảm mà cô dành cho Dịch Phong đã vượt xa khỏi mối quan hệ bạn bè, đối tác kinh doanh đơn thuần, trở thành một tình yêu chân thành, sâu sắc mà cô chưa từng dám mơ tới khi lần đầu xuyên không đến thế giới này.
Một tuần sau, khi Dịch Phong lại ghé qua cửa hàng như thường lệ, Tiểu Uyển quyết định, đã đến lúc cô cần phải đưa ra câu trả lời cho lời tỏ tình chân thành mà anh đã dành cho mình.
"Anh Dịch Phong, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi." Cô nói, giọng nàng có phần run rẩy vì hồi hộp.
"Và câu trả lời của cô là gì?" Dịch Phong hỏi, ánh mắt anh đầy sự mong đợi, hy vọng.
"Tôi... tôi cũng có tình cảm với anh. Có lẽ, tôi đã yêu anh từ lâu rồi, chỉ là chưa dám thừa nhận thôi." Tiểu Uyển đáp, gương mặt cô ửng đỏ vì ngượng ngùng nhưng cũng tràn đầy sự chân thành.
Nghe được câu trả lời này, Dịch Phong không giấu được sự hạnh phúc, xúc động, nhanh chóng ôm chầm lấy Tiểu Uyển trong vòng tay ấm áp. "Cuối cùng, cô cũng chịu thừa nhận rồi. Tôi đã đợi giây phút này lâu lắm rồi đấy."
"Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, tôi chỉ mới thừa nhận có tình cảm thôi, chưa đồng ý kết hôn ngay đâu nhé." Tiểu Uyển nói, dù trong lòng tràn đầy hạnh phúc, nhưng vẫn giữ được thói quen trêu chọc, đấu khẩu quen thuộc với Dịch Phong.
"Được, tôi sẽ kiên nhẫn theo đuổi cô thêm một thời gian nữa, cho đến khi cô hoàn toàn sẵn sàng bước vào cuộc sống hôn nhân cùng tôi." Dịch Phong đáp, nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên gương mặt anh, đánh dấu sự khởi đầu chính thức cho một mối quan hệ tình cảm đầy ngọt ngào, ý nghĩa giữa hai người.
Tin tức về mối quan hệ tình cảm chính thức giữa Tiểu Uyển và Dịch Phong nhanh chóng lan truyền khắp trấn, nhận được sự chúc phúc nồng nhiệt từ gia đình, bạn bè, cũng như đông đảo người dân trong khu vực, những người đã luôn ngưỡng mộ, quý mến cả hai vì những đóng góp tích cực mà họ mang lại cho cộng đồng.
"Cuối cùng, hai người cũng chính thức bên nhau rồi, mọi người trong làng đều mong chờ ngày này từ lâu lắm rồi đấy." Trần thị nói, không giấu được sự vui mừng khi nghe tin con gái út đã tìm được hạnh phúc bên một chàng trai tài giỏi, chân thành như Dịch Phong.
Trong những tháng tiếp theo, Tiểu Uyển và Dịch Phong cùng nhau xây dựng, vun đắp cho mối quan hệ tình cảm của mình, thường xuyên dành thời gian bên nhau, không chỉ trong công việc, mà còn trong những khoảnh khắc riêng tư, ấm áp của cuộc sống thường ngày. Dịch Phong cũng chính thức đến gặp gỡ, xin phép cha mẹ Tiểu Uyển về việc tìm hiểu nghiêm túc, chuẩn bị cho những bước tiến xa hơn trong mối quan hệ.
"Bác, cháu thực sự yêu thương, trân trọng Tiểu Uyển, cháu mong bác có thể tin tưởng, ủng hộ cho mối quan hệ của chúng cháu." Dịch Phong nói với Lâm Đại Sơn trong một buổi gặp gỡ trang trọng, thể hiện sự nghiêm túc, chân thành trong ý định của mình.
Lâm Đại Sơn, sau khi quan sát kỹ lưỡng tính cách, sự chân thành mà Dịch Phong đã thể hiện suốt thời gian qua, cũng không giấu được sự hài lòng, tin tưởng. "Ta tin tưởng con sẽ luôn yêu thương, bảo vệ Tiểu Uyển. Ta đồng ý cho hai đứa tìm hiểu, tiến tới hôn nhân."
Sự chấp thuận này càng củng cố thêm niềm hạnh phúc, sự gắn kết giữa Tiểu Uyển và Dịch Phong, mở ra một tương lai đầy hứa hẹn cho mối quan hệ tình cảm chân thành mà cả hai đã cùng nhau xây dựng nên qua suốt một năm đầy kỷ niệm đẹp đẽ.