Ba tháng sau khi liên tiếp giải quyết các vấn đề trong gia đình, cửa hàng kinh doanh của Tiểu Uyển tại trấn đã chính thức đi vào hoạt động, ngày càng phát triển thịnh vượng, thu hút đông đảo khách hàng từ khắp nơi trong khu vực. Cô cũng bắt đầu nghĩ đến việc mở rộng thêm quy mô kinh doanh, tìm cách kết nối với những đầu mối phân phối lớn hơn tại các thành phố lân cận.
Trong quá trình tìm kiếm đối tác kinh doanh, Tiểu Uyển tình cờ gặp gỡ Tống Dịch Phong, một thanh niên hai mươi lăm tuổi, con trai của một cán bộ thương nghiệp cấp tỉnh, đang được cử về địa phương để phụ trách công tác cải cách kinh tế mới. Dịch Phong sở hữu vẻ ngoài tuấn tú, phong thái tự tin, chững chạc, cùng ánh mắt sắc bén, tinh tường đầy cuốn hút.
"Cô chính là chủ nhân của cửa hàng đang gây xôn xao trong trấn dạo gần đây sao? Tôi thực sự ấn tượng trước những sản phẩm đa dạng, chất lượng mà cô đang kinh doanh." Dịch Phong nói trong lần gặp gỡ đầu tiên, ánh mắt anh không giấu được sự tò mò, thích thú khi quan sát cách Tiểu Uyển điều hành công việc kinh doanh một cách chuyên nghiệp, bài bản.
"Đa tạ anh đã quá khen, tôi cũng chỉ đang cố gắng hết sức thôi." Tiểu Uyển đáp, dù trong lòng cũng không khỏi cảm thấy một sự cảnh giác nhất định trước sự xuất hiện của một cán bộ có thân phận đặc biệt như vậy, lo sợ, những nguồn hàng bất thường từ không gian dị năng của mình có thể gây ra sự chú ý, nghi ngờ không cần thiết.
Nhưng trái với những lo lắng ban đầu, Dịch Phong lại tỏ ra vô cùng thân thiện, cởi mở, thường xuyên tìm cớ ghé qua cửa hàng của Tiểu Uyển để trò chuyện, trao đổi về những xu hướng kinh doanh mới, cũng như những chính sách cải cách kinh tế mà anh đang phụ trách triển khai tại địa phương.
"Cô Tiểu Uyển này, tôi thấy, cô có tầm nhìn kinh doanh rất đặc biệt, vượt xa so với nhiều thương nhân khác mà tôi từng gặp. Cô có bí quyết gì đặc biệt không?" Dịch Phong hỏi trong một lần trò chuyện, ánh mắt anh đầy sự tò mò, có phần trêu chọc.
"Bí quyết gì đâu, tôi chỉ may mắn thôi." Tiểu Uyển đáp, cố gắng lảng tránh câu hỏi có phần nhạy cảm này, khiến Dịch Phong không khỏi bật cười trước thái độ có phần lúng túng của cô.
"Cô cứ giấu giếm vậy thôi, nhưng tôi tin rằng, sớm muộn gì tôi cũng sẽ khám phá ra được bí mật thực sự đằng sau sự thành công của cô." Anh nói, giọng điệu đầy sự trêu chọc, tinh nghịch, khiến Tiểu Uyển không khỏi cảm thấy một sự bối rối nhất định trước sự quan tâm đặc biệt mà anh dành cho mình.
Trong những tuần tiếp theo, Dịch Phong ngày càng thường xuyên xuất hiện tại cửa hàng của Tiểu Uyển hơn, đôi khi viện cớ công việc, đôi khi lại thẳng thắn thừa nhận, chỉ đơn giản là muốn gặp gỡ, trò chuyện cùng cô. Sự quan tâm này khiến không ít người trong trấn bắt đầu bàn tán, đồn đoán về một mối quan hệ tình cảm đang dần nảy nở giữa hai người.
"Nghe nói, cán bộ Tống dạo này thường xuyên ghé qua cửa hàng của cô Tiểu Uyển lắm đấy." Một khách hàng thì thầm với người bên cạnh trong lúc mua sắm tại cửa hàng, không giấu được sự tò mò trước tin đồn thú vị này.
Tiểu Uyển, khi nghe được những lời đồn đoán này, không khỏi cảm thấy có phần khó xử, bối rối. Cô chưa từng có ý định vướng vào bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào trong hoàn cảnh hiện tại, khi bản thân vẫn còn đang tập trung toàn bộ tâm sức vào việc xây dựng sự nghiệp, ổn định cuộc sống cho gia đình.
"Anh Dịch Phong, anh không cần phải thường xuyên ghé qua đây như vậy đâu, tôi sợ sẽ gây ra những lời đồn đại không hay." Cô nói thẳng trong một lần Dịch Phong ghé qua, cố gắng thiết lập một ranh giới rõ ràng cho mối quan hệ giữa hai người.
Nhưng Dịch Phong, thay vì cảm thấy khó chịu trước sự từ chối này, lại chỉ mỉm cười đầy tinh nghịch. "Cô Tiểu Uyển bũi môi đáng yêu quá, chẳng lẽ cô sợ tôi sẽ khiến cô rung động sao?"
"Ai... ai rung động cơ chứ! Tôi chỉ muốn ngắm trai đẹp một chút thôi, không muốn có quan hệ gì với anh cả!" Tiểu Uyển đáp trả, gương mặt cô ửng đỏ vì ngượng ngùng trước sự trêu chọc bất ngờ này.
Dịch Phong bật cười thành tiếng trước phản ứng đầy thú vị này của Tiểu Uyển. "Trêu chọc tôi, lại không định chịu trách nhiệm sao? Chẳng lẽ cô nghĩ, đùa cợt với trái tim của một cán bộ trẻ tuổi, tài giỏi như tôi là chuyện dễ dàng vậy sao?"
"Ai đùa cợt với anh chứ! Anh mới là người cứ suốt ngày trêu chọc tôi ấy!" Tiểu Uyển phản bác, dù trong lòng cũng không khỏi cảm thấy một sự rung động khó tả trước sự hài hước, tự tin của người thanh niên trước mặt mình.
Cuộc đối đáp dí dỏm, đầy tinh nghịch ấy khiến cả hai không khỏi bật cười, tạo nên một bầu không khí thoải mái, gần gũi hơn nhiều so với những cuộc trò chuyện trang trọng, khách sáo mà họ vẫn thường có trước đây. Dù Tiểu Uyển vẫn cố gắng giữ khoảng cách, không muốn vội vàng bước vào một mối quan hệ tình cảm mới, nhưng cô cũng không thể phủ nhận, sự xuất hiện của Dịch Phong đã mang đến một màu sắc mới mẻ, thú vị cho cuộc sống bận rộn nhưng cũng có phần đơn điệu của mình.
"Cô cứ từ từ suy nghĩ, tôi sẽ không vội vàng đâu. Nhưng tôi tin chắc, sớm muộn gì, cô cũng sẽ không thể cưỡng lại được sức hút của tôi." Dịch Phong nói trước khi rời đi, ánh mắt anh đầy sự tự tin, tinh nghịch, để lại Tiểu Uyển đứng đó với một sự bối rối, nhưng cũng không kém phần thích thú trước lời tuyên bố đầy tự tin này.
Sau lần trò chuyện ấy, Tiểu Uyển bắt đầu nhận thấy, mình luôn mong chờ những lần Dịch Phong ghé qua cửa hàng, dù ngoài mặt vẫn tỏ ra thờ ơ, không mấy quan tâm. Cô cũng dần dần nhận ra, những khoảnh khắc trò chuyện, trêu chọc cùng anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sống thường ngày của mình, mang đến một niềm vui nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa giữa những bận rộn của công việc kinh doanh.
Một lần, khi Dịch Phong không đến cửa hàng như thường lệ trong suốt ba ngày liền vì phải đi công tác đột xuất, Tiểu Uyển không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng, trống trải, dù cô cố gắng tự nhủ, đây chỉ là vì đã quen với sự hiện diện thường xuyên của anh mà thôi.
"Chẳng lẽ, mình đã bắt đầu có tình cảm với anh ta rồi sao?" Cô tự hỏi, không khỏi bối rối trước những cảm xúc mới mẻ, khó lý giải đang dần hình thành trong lòng mình.
Khi Dịch Phong trở lại sau chuyến công tác, anh mang theo một món quà nhỏ — một cuốn sổ tay xinh xắn mà anh tìm được tại thành phố lớn, dành tặng cho Tiểu Uyển. "Tôi nghĩ, cô có thể dùng cái này để ghi chép sổ sách kinh doanh cho tiện lợi hơn." Anh nói, dù ánh mắt anh lại không giấu được sự quan tâm sâu sắc hơn nhiều so với một món quà thông thường.
Nhận lấy món quà, Tiểu Uyển không khỏi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, nhận ra, dù bên ngoài luôn thể hiện sự trêu chọc, tinh nghịch, nhưng Dịch Phong lại luôn để tâm, quan tâm đến những nhu cầu, sở thích nhỏ nhặt của cô một cách chân thành, tinh tế.