Lâm Tiểu Uyển mở mắt ra, việc đầu tiên cô cảm nhận được là một cơn đau đầu âm ỉ, cùng cảm giác toàn thân ê ẩm như vừa trải qua một giấc ngủ dài bất thường. Cô nhớ mang máng, tối qua mình đã thức khuya làm việc, sau đó ngủ thiếp đi trên bàn làm việc trong căn hộ hiện đại của mình, nhưng khi mở mắt ra, cảnh vật xung quanh lại hoàn toàn xa lạ.
"Đây... đây là đâu?" Cô lẩm bẩm, nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp với những bức tường quét vôi đã bong tróc, chiếc giường gỗ đơn sơ, cùng một chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc phòng — hoàn toàn khác biệt so với căn hộ tiện nghi, hiện đại mà cô vẫn quen thuộc.
Tiểu Uyển vội vàng ngồi dậy, và trong khoảnh khắc ấy, một luồng ký ức xa lạ nhưng vô cùng chi tiết bỗng nhiên ùa vào tâm trí cô — cô nhận ra, mình hiện đang mang thân xác của một cô gái cùng tên, mười tám tuổi, con gái út trong một gia đình đông con tại một vùng nông thôn nghèo khó, và thời điểm hiện tại là mùa xuân năm 1980.
"Trời ơi, mình xuyên không thật rồi sao?" Cô kinh ngạc, nhưng chưa kịp bàng hoàng lâu, một cảm giác kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu cô — như thể có một cánh cửa vô hình đang chờ đợi được mở ra.
Theo bản năng, Tiểu Uyển nhắm mắt lại, tập trung tinh thần theo cảm giác kỳ lạ ấy, và ngay lập tức, một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt cô trong tâm trí — một dãy kệ hàng dài ngút mắt, chất đầy đủ loại nhu yếu phẩm: gạo trắng thơm phức, dầu ăn đóng chai, đường, muối, vải vóc đủ màu sắc, thậm chí còn có cả những chiếc radio, quạt điện, xe đạp mới cứng còn nguyên tem mác.
"Đây... đây là cái gì vậy?" Cô kinh ngạc thốt lên, không dám tin vào những gì mình đang chứng kiến trong không gian ý thức kỳ lạ này.
Sau một hồi dò xét, thử nghiệm, Tiểu Uyển nhận ra, mình đã mang theo một không gian dị năng đặc biệt khi xuyên không đến thế giới này — một "siêu thị" thu nhỏ, nơi cô có thể tùy ý lấy ra bất kỳ loại hàng hóa nào cần thiết, và kỳ lạ hơn, không gian này dường như còn có khả năng tự bổ sung thêm hàng hóa mới theo thời gian.
"Đây chính là món quà trời ban cho mình rồi!" Tiểu Uyển reo lên trong lòng, không giấu được sự phấn khích tột độ trước phát hiện kỳ diệu này. Với kho báu vô giá này, cô hoàn toàn có thể sống một cuộc đời sung túc, thậm chí có thể giúp đỡ cả gia đình mới của mình thoát khỏi cảnh nghèo khó.
Nhưng ngay khi niềm vui còn chưa kịp lắng xuống, tiếng gọi từ bên ngoài đã vang lên, kéo cô trở về thực tại. "Tiểu Uyển, con dậy chưa? Mau ra ăn sáng, hôm nay cả nhà phải ra đồng sớm đấy!"
Tiểu Uyển giật mình, nhanh chóng dựa vào ký ức của thân xác này để nhận diện, đây chính là giọng nói của mẹ cô, Trần thị, một người phụ nữ nông dân chất phác, tần tảo, đã một mình cùng chồng nuôi nấng năm người con trong hoàn cảnh gia đình nghèo khó.
"Dạ, con dậy ngay đây ạ!" Cô đáp, vội vàng thay quần áo, cố gắng làm quen với hoàn cảnh mới trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi bước ra khỏi phòng.
Bước ra ngoài, Tiểu Uyển nhìn thấy toàn cảnh gia đình mới của mình lần đầu tiên — cha cô, Lâm Đại Sơn, một người đàn ông vạm vỡ, gương mặt sạm nắng vì công việc đồng áng vất vả; mẹ cô, Trần thị, đang tất bật chuẩn bị bữa sáng đạm bạc chỉ có cháo loãng cùng vài củ khoai lang; và các anh chị em của cô — đại ca Lâm Chí Cường, hai mươi lăm tuổi, đang chuẩn bị cưới vợ; nhị ca Lâm Chí Dũng, hai mươi ba tuổi, làm việc tại một xưởng cơ khí nhỏ trong trấn; tam ca Lâm Chí Kiên, hai mươi mốt tuổi, mới lập gia đình được nửa năm; và tứ tỷ Lâm Tiểu Hồng, mười chín tuổi, đang chuẩn bị xuất giá.
"Cả nhà mình đông đủ vậy sao?" Tiểu Uyển thầm nghĩ, không khỏi cảm thấy một sự ấm áp lạ kỳ khi nhìn thấy khung cảnh gia đình đoàn tụ, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn.
Trong bữa sáng đạm bạc ấy, Tiểu Uyển quan sát kỹ lưỡng hơn về từng thành viên trong gia đình, cố gắng ghi nhớ tên tuổi, tính cách của họ dựa trên những ký ức mà cô đã tiếp nhận được. Cô nhận thấy, dù bữa ăn chỉ có cháo loãng đơn sơ, nhưng không khí gia đình lại tràn đầy tiếng cười, sự quan tâm, gắn bó lẫn nhau, một điều mà cô chưa từng có cơ hội trải nghiệm trọn vẹn trong cuộc sống bận rộn, cô đơn ở thế giới hiện đại trước đây.
"Tiểu Uyển, sao con hôm nay ăn ít vậy? Có phải không khỏe không?" Trần thị hỏi, không giấu được sự lo lắng khi thấy con gái út của mình có vẻ trầm ngâm khác thường.
"Dạ không sao đâu mẹ, con chỉ hơi mệt thôi ạ." Tiểu Uyển đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối suy nghĩ về tình huống kỳ lạ mà mình đang phải đối mặt.
Sau bữa sáng, khi cả nhà chuẩn bị ra đồng làm việc, Tiểu Uyển viện cớ không khỏe để ở lại nhà, tranh thủ thời gian yên tĩnh hiếm hoi để khám phá thêm về không gian dị năng kỳ diệu mà mình sở hữu. Cô nhắm mắt lại, tập trung ý thức, và không gian "siêu thị" quen thuộc lại hiện ra trước mắt.
Cô cẩn thận đi dạo qua từng gian hàng, kiểm tra kỹ lưỡng các loại sản phẩm — từ thực phẩm, quần áo, đến những vật dụng gia đình hiện đại mà thời đại này chưa hề có. Cô nhận ra, đây chính xác là một siêu thị hiện đại thu nhỏ, với đầy đủ hàng hóa phong phú, đa dạng như những gì cô từng quen thuộc ở thế giới hiện đại.
"Nếu mình có thể tận dụng tốt kho báu này, không chỉ có thể giúp gia đình thoát nghèo, mà còn có thể tạo ra một cuộc sống sung túc, ý nghĩa hơn nhiều so với những gì mình từng có ở thế giới trước." Tiểu Uyển thầm nghĩ, bắt đầu lên kế hoạch cụ thể cho việc sử dụng không gian dị năng này một cách khôn khéo, thận trọng, tránh gây ra sự nghi ngờ không cần thiết từ những người xung quanh.
Cô quyết định, bước đầu tiên, sẽ thử nghiệm bằng việc lấy ra một ít gạo trắng, dầu ăn để cải thiện bữa ăn của gia đình, đồng thời cũng cần phải nghĩ ra một lý do hợp lý để giải thích cho sự xuất hiện đột ngột của những nhu yếu phẩm quý giá này trong hoàn cảnh gia đình còn nghèo khó, thiếu thốn như hiện tại.
"Có lẽ, mình có thể nói là nhặt được, hoặc là mua được với giá rẻ từ một người quen nào đó." Cô suy nghĩ, cẩn thận cân nhắc từng phương án để đảm bảo tính hợp lý, thuyết phục cho câu chuyện mà mình sắp phải kể ra.
Buổi trưa, khi cả nhà trở về từ đồng áng, mệt mỏi sau buổi làm việc vất vả, Tiểu Uyển đã chuẩn bị sẵn một bữa cơm đặc biệt — cơm trắng thơm phức, cùng một đĩa thịt kho đậm đà, hoàn toàn khác biệt so với những bữa ăn đạm bạc thường ngày mà gia đình vẫn quen thuộc.
"Tiểu Uyển, con lấy đâu ra gạo trắng với thịt để nấu vậy?" Trần thị hỏi, không giấu được sự kinh ngạc khi nhìn thấy mâm cơm thịnh soạn hiếm có này.
"Dạ, con... con tình cờ gặp được một người quen ngoài chợ, họ bán rẻ cho con một ít vì sắp hết hạn ạ." Tiểu Uyển giải thích, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Dù có phần nghi hoặc, nhưng trước sự thơm ngon, hấp dẫn của bữa cơm, cả gia đình cũng không truy hỏi thêm, vui vẻ thưởng thức bữa ăn hiếm hoi đầy đủ dinh dưỡng này. Chứng kiến nụ cười hạnh phúc, mãn nguyện trên gương mặt của từng thành viên trong gia đình, Tiểu Uyển cảm nhận được một sự ấm áp, ý nghĩa sâu sắc, càng thêm củng cố quyết tâm sẽ sử dụng kho báu kỳ diệu này để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người trong gia đình mới của mình.
Sau bữa cơm, khi mọi người đã giải tán, Tiểu Uyển tranh thủ ngồi lại một mình trong phòng, cẩn thận suy nghĩ về những nguyên tắc mà mình cần phải tuân thủ nghiêm ngặt trong việc sử dụng không gian dị năng, tránh gây ra những rắc rối, nghi ngờ không đáng có trong bối cảnh xã hội còn nhiều hạn chế, kiểm soát chặt chẽ về vấn đề kinh tế của thời đại này.
"Đầu tiên, mình không thể lấy hàng hóa ra một cách quá lộ liễu, ồ ạt, sẽ khiến người khác nghi ngờ về nguồn gốc bất thường." Cô tự nhắc nhở bản thân, "Thứ hai, mình cần phải xây dựng một câu chuyện nền tảng hợp lý, nhất quán về việc có được các mối quan hệ buôn bán, để mọi hoạt động kinh doanh sau này đều có cơ sở giải thích rõ ràng, thuyết phục."
Cô cũng dành thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng về việc, mình nên tiết lộ bao nhiêu thông tin cho gia đình biết về khả năng đặc biệt của mình. Sau một hồi cân nhắc, Tiểu Uyển quyết định, trước mắt, sẽ giữ kín hoàn toàn bí mật này, chỉ khi thực sự cần thiết, hoặc khi gặp phải tình huống không thể che giấu được nữa, mới cân nhắc đến việc tiết lộ một phần sự thật cho những người thân thiết, đáng tin cậy nhất.
Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Tiểu Uyển một lần nữa bước vào không gian dị năng của mình, dạo quanh các gian hàng để nắm rõ hơn về toàn bộ những gì mình đang sở hữu. Cô phát hiện, ngoài những nhu yếu phẩm cơ bản, không gian này còn có cả một khu vực nhỏ chứa sách vở, tài liệu về nhiều lĩnh vực khác nhau — từ kiến thức y học cơ bản, kỹ thuật nông nghiệp, đến những cuốn sách dạy về kinh doanh, quản lý tài chính.
"Đây quả thực là một kho báu vô giá, không chỉ giúp mình về mặt vật chất, mà còn cả về kiến thức nữa." Cô thầm nghĩ, cảm nhận được, hành trình phía trước của mình tại thế giới thập niên 80 này sẽ tràn đầy những cơ hội thú vị, ý nghĩa mà cô cần phải nắm bắt, tận dụng một cách khôn ngoan nhất.