Sau cuộc khủng hoảng kinh doanh được giải quyết êm đẹp, danh tiếng của Thẩm Dịch Trạch trong giới kinh doanh càng thêm vững chắc, và mối quan hệ giữa anh và Tinh Nhi cũng bước sang một trang mới, gần gũi và chân thành hơn bao giờ hết. Họ không còn cần phải diễn xuất trước mặt nhau nữa, mọi cử chỉ quan tâm, ân cần đều xuất phát từ tình cảm thật sự đang lớn dần trong lòng cả hai.
Tuy nhiên, thời hạn hai năm của bản hợp đồng hôn nhân đang dần đến gần, chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới, cũng là thời điểm hợp đồng chính thức hết hiệu lực theo thỏa thuận ban đầu. Điều này tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên cả hai, khi họ đều nhận thức được tình cảm thật sự đã nảy sinh, nhưng chưa ai đủ can đảm để chính thức thừa nhận điều đó và bàn về tương lai sau khi hợp đồng kết thúc.
Một buổi tối cuối tuần, khi cả hai đang ngồi trong phòng khách, Thẩm Dịch Trạch bất chợt hỏi, giọng anh có chút do dự hiếm hoi. "Tinh Nhi, cô đã nghĩ đến việc sẽ làm gì sau khi hợp đồng của chúng ta kết thúc chưa?"
Câu hỏi ấy khiến không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, Tinh Nhi đặt cuốn sách đang đọc xuống, nhìn anh với ánh mắt phức tạp. "Tôi... tôi chưa nghĩ kỹ về điều đó." Cô đáp, giọng cô có chút ngập ngừng, vì thực chất, cô đã cố tình tránh né suy nghĩ về viễn cảnh phải rời xa Thẩm Dịch Trạch, rời xa cuộc sống mà cô đã dần quen thuộc và trân trọng suốt gần hai năm qua.
"Tôi cần thú nhận với cô một điều." Thẩm Dịch Trạch nói, giọng anh trở nên nghiêm túc, ánh mắt anh chứa đựng một sự quyết tâm mà Tinh Nhi hiếm khi thấy. "Ban đầu, khi đề xuất cuộc hôn nhân hợp đồng này, tôi chỉ đơn thuần nghĩ đến việc giải quyết vấn đề thừa kế, không hề mong đợi bất kỳ điều gì khác ngoài một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi. Nhưng theo thời gian, tôi nhận ra, tôi đã yêu cô thật lòng, Tinh Nhi. Không phải vì hợp đồng, không phải vì trách nhiệm phải diễn xuất trước mặt người khác, mà vì chính con người cô — sự lương thiện, thông minh, kiên cường mà cô đã thể hiện trong suốt hành trình chúng ta đồng hành cùng nhau."
Lời thú nhận bất ngờ, chân thành ấy khiến tim Tinh Nhi đập rộn ràng, nước mắt cô chực trào nơi khóe mắt vì xúc động. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, dù không dám thừa nhận điều đó ngay cả với chính bản thân mình.
"Tôi cũng vậy." Cô đáp, giọng cô run rẩy vì xúc động. "Tôi cũng đã yêu anh, Dịch Trạch, không biết chính xác từ khi nào, có lẽ từ đêm anh ốm, hoặc có lẽ từ trước đó nữa. Tôi đã sợ hãi phải thừa nhận điều này, vì tôi biết mối quan hệ của chúng ta bắt đầu từ một bản hợp đồng, tôi sợ rằng tình cảm của tôi chỉ là ảo tưởng, hoặc sợ rằng anh sẽ không thể đáp lại tình cảm chân thành như vậy."
Thẩm Dịch Trạch nghe những lời chia sẻ ấy, ánh mắt anh tràn đầy hạnh phúc xen lẫn nhẹ nhõm. Anh nắm lấy tay cô, giọng anh chân thành. "Vậy thì, Tinh Nhi, tôi muốn hỏi cô một điều quan trọng — sau khi hợp đồng này kết thúc, cô có sẵn lòng ở lại bên tôi không, không phải vì bất kỳ điều khoản nào, mà vì tình yêu thật sự giữa chúng ta? Tôi muốn chúng ta kết hôn lại, lần này không phải vì di chúc của bà nội, không phải vì bất kỳ áp lực nào, mà đơn giản chỉ vì tôi muốn cô là vợ tôi thật sự, muốn cùng cô xây dựng một cuộc sống hạnh phúc lâu dài."
Nước mắt Tinh Nhi rơi xuống, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc tột cùng. "Tôi đồng ý." Cô đáp, giọng cô nghẹn ngào nhưng chứa đầy niềm hạnh phúc chân thành. "Tôi muốn ở bên anh, không phải vì hợp đồng, mà vì tình yêu thật sự tôi dành cho anh."
Thẩm Dịch Trạch ôm chầm lấy cô, vòng tay anh siết chặt đầy yêu thương, như thể muốn bù đắp cho tất cả những khoảnh khắc kìm nén cảm xúc suốt gần hai năm qua. "Cảm ơn cô, Tinh Nhi, vì đã bước vào cuộc đời tôi, vì đã dạy tôi biết cách yêu thương và tin tưởng một lần nữa, sau nhiều năm tôi tự khép kín trái tim mình."
Nhưng hạnh phúc ấy chưa kịp trọn vẹn thì một vấn đề mới nảy sinh — làm sao để giải thích với gia đình, đặc biệt là mẹ của Thẩm Dịch Trạch, về sự thật đằng sau cuộc hôn nhân này, khi mà bà vẫn luôn tin tưởng đây là một cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu ngay từ đầu? Và còn cả vấn đề với chú và em họ anh, những người vẫn luôn tìm cách khai thác bất kỳ sơ hở nào để tranh giành quyền kiểm soát công ty.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng trong việc công bố sự thật này." Thẩm Dịch Trạch nói, giọng anh trở lại vẻ nghiêm túc, tính toán quen thuộc của một doanh nhân dày dạn kinh nghiệm. "Tôi không muốn mẹ tôi cảm thấy bị lừa dối, dù ý định ban đầu của chúng ta không hề xấu xa. Tôi nghĩ, cách tốt nhất là chúng ta sẽ giải thích rõ ràng với bà, rằng ban đầu là một thỏa thuận, nhưng tình cảm thật sự đã nảy sinh theo thời gian, và giờ đây, chúng ta muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này không phải vì hợp đồng, mà vì tình yêu chân thành."
Tinh Nhi gật đầu đồng tình, dù trong lòng vẫn còn đó chút lo lắng về phản ứng của bà Uyển Thanh khi biết sự thật, về việc liệu bà có cảm thấy bị tổn thương, bị lừa dối hay không, dù ý định của họ chưa bao giờ là ác ý.
"Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với điều đó." Thẩm Dịch Trạch nói, siết chặt tay cô như một lời cam kết. "Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cô, bảo vệ và trân trọng tình cảm mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên từ những điều tưởng chừng như không thể, từ một bản hợp đồng lạnh lùng trở thành một tình yêu chân thành, sâu sắc."
Đêm đó, dưới ánh trăng dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ phòng khách, hai người ngồi bên nhau, tay trong tay, cùng nhau lên kế hoạch cho cuộc trò chuyện quan trọng sắp tới với gia đình, đồng thời trân trọng khoảnh khắc hạnh phúc hiện tại, khi tình yêu chân thành cuối cùng cũng đã chiến thắng mọi tính toán, mọi rào cản mà cả hai từng dựng lên để bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương trong quá khứ.
Sáng hôm sau, Thẩm Dịch Trạch đưa Tinh Nhi đến gặp bố cô tại căn nhà mới mà anh đã âm thầm mua tặng cho gia đình cô — một ngôi nhà nhỏ xinh xắn gần bệnh viện nơi ông Diệp Quốc Cường vẫn đang tái khám định kỳ, thuận tiện cho việc chăm sóc sức khỏe lâu dài. Đây là một món quà mà Thẩm Dịch Trạch đã lên kế hoạch từ trước, muốn dành tặng cho gia đình Tinh Nhi như một lời cảm ơn chân thành, vượt xa khỏi những gì được quy định trong bản hợp đồng ban đầu.
"Con muốn thưa với bố một chuyện quan trọng." Tinh Nhi nói, giọng cô có chút hồi hộp khi ngồi xuống bên cạnh bố, người giờ đây đã hồi phục gần như hoàn toàn, có thể tự đi lại và sinh hoạt bình thường.
Cô kể lại toàn bộ sự thật về khởi đầu của cuộc hôn nhân, về bản hợp đồng ban đầu, và về tình yêu chân thành đã dần nảy sinh giữa cô và Thẩm Dịch Trạch theo thời gian. Ông Diệp Quốc Cường lắng nghe trong im lặng, gương mặt ông thoáng qua nhiều cảm xúc phức tạp.
"Con đã hy sinh nhiều như vậy vì bố, mà bố không hề hay biết." Ông nói, giọng ông nghẹn ngào, ánh mắt ông ngấn lệ vì xúc động và cả sự áy náy khi biết con gái mình đã phải trải qua một quyết định khó khăn đến vậy chỉ vì muốn cứu lấy mạng sống của ông. "Bố xin lỗi vì đã trở thành gánh nặng khiến con phải đưa ra một lựa chọn mạo hiểm như thế."
"Bố đừng nói vậy." Tinh Nhi nắm chặt tay bố, giọng cô kiên định. "Con không hề hối hận về quyết định của mình, vì nếu không có nó, con đã không có cơ hội gặp được Dịch Trạch, không tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình. Mọi thứ diễn ra đều có lý do của nó, và con thực sự hạnh phúc với hiện tại."
Ông Diệp Quốc Cường quay sang nhìn Thẩm Dịch Trạch, ánh mắt ông đầy sự đánh giá nghiêm túc của một người cha đang xem xét người đàn ông sẽ gắn bó cả đời với con gái mình. "Cậu có thực sự yêu thương con gái tôi không, hay đây chỉ là một quyết định nhất thời sau những biến cố vừa qua?"
Thẩm Dịch Trạch đối diện ánh mắt nghiêm khắc ấy mà không hề né tránh, giọng anh chắc chắn, đầy quyết tâm. "Cháu xin thề với bác, tình cảm cháu dành cho Tinh Nhi là hoàn toàn chân thành, không phải nhất thời hay bồng bột. Cháu đã suy nghĩ kỹ lưỡng, và cháu mong muốn được dành cả phần đời còn lại để chăm sóc, yêu thương và bảo vệ Tinh Nhi, xây dựng một gia đình hạnh phúc thực sự cùng cô ấy."
Câu trả lời chân thành, kiên định ấy khiến ông Diệp Quốc Cường gật đầu hài lòng, nét mặt ông giãn ra, ánh mắt tràn đầy sự chấp thuận và cả niềm hạnh phúc khi thấy con gái mình cuối cùng cũng tìm được bến đỗ hạnh phúc đích thực sau bao gian truân đã trải qua.