Ba tháng sau, mạng lưới cảnh báo của Vương phát huy tác dụng. Tiếng kêu báo động của đàn khỉ vang lên dồn dập từ phía đông lãnh thổ — dấu hiệu của một nhóm người đang tiến sâu vào rừng, mang theo súng và bẫy.
Vương lập tức di chuyển đến khu vực đó, giữ khoảng cách an toàn để quan sát. Đó là nhóm thợ săn mà hắn từng do thám trước đây — năm người đàn ông, trang bị súng trường và một loạt bẫy thép mới, rõ ràng đã lên kế hoạch cho một cuộc săn quy mô lớn nhắm vào chính hắn, "con hổ chúa" mà tin đồn về kích thước và sự tinh khôn đã lan truyền trong vùng.
Thay vì chạy trốn hay tấn công trực diện — cả hai đều là những lựa chọn nguy hiểm — Vương quyết định áp dụng một chiến thuật tâm lý học mà hắn nhớ được từ những câu chuyện về chiến tranh du kích trong sách sử kiếp trước.
Đêm đó, khi nhóm thợ săn dựng trại nghỉ chân, Vương bắt đầu di chuyển vòng quanh trại theo một quỹ đạo không đều, thỉnh thoảng gầm lên từ những hướng khác nhau — lúc gần, lúc xa, khiến nhóm người không thể xác định chính xác vị trí thực sự của hắn. Đồng thời, những tiếng hú xa xa của bầy sói đồng minh vang vọng từ nhiều phía, tạo cảm giác như cả khu rừng đang bao vây họ.
Sự hoảng loạn dần lan ra trong nhóm thợ săn. Một trong số họ, tay run rẩy, đã nổ súng vào bóng tối dù không thấy rõ mục tiêu — hành động lãng phí đạn dược và làm lộ vị trí của chính họ.
Đến gần sáng, khi nhóm thợ săn đã mệt mỏi và hoảng sợ vì thức trắng đêm cảnh giác, Vương mới thực sự xuất hiện — nhưng không phải để tấn công. Hắn đứng sừng sững trên một tảng đá cao, phơi mình dưới ánh trăng tàn, để họ thấy rõ kích thước đáng sợ của mình, rồi gầm lên một tiếng dài vang vọng khắp thung lũng.
Đó là một tiếng gầm của cảnh cáo, không phải khai chiến. Nhóm thợ săn, đã kiệt sức về tinh thần, quyết định rút lui — không ai muốn đối đầu với một con hổ được cho là "yêu tinh" biết tính toán như con người.
Vương nhìn theo bóng họ rút lui trong ánh bình minh, biết rằng đây chỉ là một chiến thắng tạm thời. Nhưng đó cũng là bước đầu để xây dựng danh tiếng — một khu rừng mà con người nên tránh xa.