Ngày thứ sáu kể từ khi Vận Thể hiện diện, Drake yêu cầu một cuộc họp kín — không có Minh Hà.
Cô biết về cuộc họp đó qua Yuki, người vô tình nghe được một phần qua vách ngăn mỏng giữa hai phòng. Nội dung: một số thành viên của ban lãnh đạo Cơ quan và đại diện các chính phủ lớn đang thảo luận về "khả năng phòng ngự chủ động" trước sự hiện diện của Vận Thể.
Minh Hà không đợi cuộc họp kết thúc. Cô vào thẳng phòng liên lạc, bỏ qua nhân viên an ninh đang cố cản, và gõ tín hiệu khẩn cấp đến Vận Thể.
Trong ngôn ngữ chung của họ, cô không cố giải thích hoàn cảnh chính trị phức tạp. Thay vào đó, cô dùng một khái niệm mà họ đã xây dựng chung: nguy hiểm đến từ bên trong.
Phản hồi của Vận Thể đến ngay: Chúng tôi biết. Chúng tôi đã biết từ trước.
Minh Hà khựng lại: Tại sao bạn vẫn ở lại?
Vì lựa chọn đó không phải của chúng tôi. Đó là lựa chọn của các bạn.
Drake vào phòng, nhìn Minh Hà, rồi nhìn màn hình: "Tiến sĩ Hà. Tôi cần chị rời khỏi đây."
"Tôi đang ở giữa cuộc trò chuyện, Thiếu tá."
"Đây không phải đề nghị."
Minh Hà quay lại nhìn ông ta — lần đầu tiên từ khi Artemis-12 đến, cô nhìn thẳng vào mắt Drake mà không nhìn đi chỗ khác: "Anh hiểu rằng bất kỳ hành động thù địch nào nhắm vào Vận Thể sẽ là hành động ngu ngốc nhất trong lịch sử nhân loại không? Không phải vì nó có thể phản công — tôi không biết nó sẽ phản ứng thế nào. Mà vì chúng ta đang ở trước một cơ hội chỉ đến một lần trong tồn tại của một loài, và chúng ta đang cân nhắc ném nó đi."
Drake im lặng một giây. Rồi: "Tôi biết, tiến sĩ Hà. Tôi không phải là kẻ tệ."
Minh Hà ngạc nhiên trước câu trả lời đó. Drake tiếp tục, giọng thay đổi đôi chút — ít quan liêu hơn, con người hơn: "Tôi cũng đọc bản dịch của chị. Tất cả. Đêm hôm qua tôi ngồi đọc trong bốn tiếng. Và tôi hiểu ý nghĩa của những gì Vận Thể nói." Ông ta dừng lại, nhìn ra màn hình một giây — "Nhưng tôi cũng biết rằng trong phòng kia có mười bốn người đang đưa ra quyết định dựa trên nỗi sợ hãi, và tôi không thể kiểm soát họ nếu tôi không có mặt ở đó."
"Vậy thì anh cần trở lại phòng đó và nói cho họ nghe những gì tôi biết."
"Đó chính xác là những gì tôi chuẩn bị làm." — Drake nhìn cô — "Nhưng tôi cần chị tiếp tục nói chuyện với nó và tôi cần biết: lựa chọn mà nó nhắc đến là gì?"
Minh Hà quay lại màn hình và gõ câu hỏi trực tiếp: Lựa chọn bạn nhắc đến — đó là lựa chọn gì?
Câu trả lời dài hơn bất kỳ phản hồi nào trước đó. Minh Hà đọc, dịch trong đầu, rồi đọc lại lần nữa để chắc chắn mình hiểu đúng.
Rồi cô quay sang Drake: "Nó nói rằng nhân loại đang đứng trước một bước chuyển tiến hóa — không phải sinh học mà là nhận thức. Các nền văn minh đạt đến một điểm nhất định trong sự phát triển đều phải đối mặt với câu hỏi: tiếp tục tồn tại theo kiểu cũ, co lại và tự bảo vệ — hoặc mở rộng ra ngoài giới hạn của chính mình."
"Và nếu chọn co lại?"
"Không phải tuyệt diệt ngay lập tức." — Minh Hà lắc đầu — "Chỉ là không có tương lai trong vũ trụ đang thay đổi. Như một loài không thể thích nghi với môi trường mới — nó không chết ngay, nhưng nó dần không còn phù hợp nữa."
Drake gật đầu chậm rãi. "Và mở rộng ra có nghĩa là gì?"
"Đó là câu hỏi tiếp theo tôi cần hỏi nó." — Minh Hà quay lại màn hình, và trong lòng cô, lần đầu tiên từ nhiều ngày nay, cô cảm thấy không phải sợ hãi mà là cái gì đó gần với hy vọng.