Sau khi xin phép nghỉ dài ngày với lý do về thăm quê hương, Dịch Chi lên đường rời khỏi kinh thành, mang theo một tâm trạng phức tạp giữa sự háo hức được gặp lại thầy Chu Bách Niên, và nỗi lo lắng về nhiệm vụ nguy hiểm mà cậu sắp sửa thực hiện tại vùng núi phía Bắc.
Trên đường đi, Dịch Chi cải trang thành một thương nhân buôn bán vải vóc, một vỏ bọc được Tưởng Chính Nghiêm giúp sắp xếp cẩn thận để tránh gây ra sự chú ý không cần thiết trong suốt hành trình. Sau nhiều ngày di chuyển qua những con đường núi hiểm trở, cậu cuối cùng cũng đến được ngôi chùa hẻo lánh nơi vị thái giám bí ẩn đang ẩn náu.
Ngôi chùa nhỏ, tọa lạc giữa một thung lũng yên tĩnh, bao quanh bởi những ngọn núi trùng điệp, mang một vẻ đẹp thanh bình nhưng cũng đầy cô tịch. Dịch Chi tìm đến gặp vị trụ trì, khéo léo trình bày mong muốn được diện kiến một vị hòa thượng già mà cậu nghe nói đã xuất gia tại đây từ nhiều năm trước, dựa trên những thông tin mà Tưởng Chính Nghiêm đã thu thập được.
"Thí chủ muốn tìm gặp sư huynh Tịnh Tâm sao?" Vị trụ trì hỏi, ánh mắt ông có phần dò xét trước yêu cầu bất thường này. "Sư huynh ấy đã nhiều năm không tiếp xúc với người ngoài, luôn giữ mình trong tĩnh lặng, tu tâm dưỡng tính."
"Vãn bối có một việc vô cùng quan trọng, liên quan đến một người thân đã khuất của gia đình, mong được sư huynh Tịnh Tâm chỉ điểm." Dịch Chi đáp, khéo léo đưa ra một lý do hợp lý để không gây ra sự nghi ngờ quá mức.
Sau một hồi cân nhắc, vị trụ trì cuối cùng cũng đồng ý dẫn Dịch Chi đến gặp vị hòa thượng già đang ẩn tu trong một am nhỏ tách biệt phía sau ngôi chùa chính. Khi Dịch Chi bước vào am, cậu nhìn thấy một cụ già gầy gò, mặc áo cà sa đơn giản, đang ngồi thiền định trong tư thế tĩnh lặng, gương mặt ông toát lên một vẻ an nhiên nhưng cũng ẩn chứa một nỗi u uất sâu kín nào đó.
"Sư phụ, có thí chủ muốn diện kiến." Vị trụ trì nói khẽ trước khi lui ra, để lại Dịch Chi một mình đối diện với vị hòa thượng già bí ẩn.
Vị hòa thượng từ từ mở mắt, ánh mắt ông quét qua Dịch Chi với một sự cảnh giác cao độ. "Thí chủ tìm ta có việc gì?"
Dịch Chi hiểu rằng, đây là thời điểm quan trọng, cần phải hết sức khéo léo để có thể thuyết phục được vị hòa thượng này tin tưởng, chia sẻ những bí mật mà ông đã giấu kín suốt nhiều năm qua. "Vãn bối là Lăng Dịch Chi, hiện đang giữ chức Hàn Lâm Viện Biên Tu trong triều đình. Vãn bối được Ngự sử Tưởng Chính Nghiêm cùng Tam hoàng tử Lý Thừa Dục ủy thác, đến đây để tìm hiểu sự thật về cái chết của Thái tử tiền nhiệm."
Nghe đến đây, vị hòa thượng già bỗng biến sắc, đôi tay ông run lên vì xúc động lẫn sợ hãi. "Ngươi... ngươi biết được điều gì về chuyện đó?"
"Vãn bối biết rằng, người là thái giám thân cận của Thái tử trước đây, đã chứng kiến những gì thực sự xảy ra trong đêm định mệnh ấy, và đã phải trốn chạy, ẩn danh suốt nhiều năm qua vì sợ hãi bị những kẻ chủ mưu truy sát để diệt khẩu." Dịch Chi nói, giọng cậu đầy sự chân thành, thấu hiểu. "Vãn bối cùng những đồng minh của mình đang cố gắng tìm ra sự thật, đưa công lý trở lại cho Thái tử đã khuất. Xin người hãy tin tưởng, giúp đỡ chúng tôi."
Vị hòa thượng, hay chính là cựu thái giám Tịnh Tâm, im lặng hồi lâu, trong lòng ông giằng xé giữa nỗi sợ hãi đã ăn sâu suốt nhiều năm trốn chạy, và khát khao được giải tỏa gánh nặng tội lỗi mà ông luôn cảm thấy vì đã không thể bảo vệ được vị chủ nhân mà ông từng hết lòng phụng sự.
"Đêm đó..." Cuối cùng, ông cũng bắt đầu kể lại, giọng ông run rẩy vì những ký ức đau thương ùa về. "Thái tử điện hạ đang chuẩn bị đi nghỉ thì bất ngờ có người đưa đến một bức thư mật, nói là từ chính Hoàng thượng gửi tới, triệu ngài đến gặp gấp tại một đình viện nhỏ trong hoàng cung. Ta đi theo hầu cận ngài, nhưng khi đến nơi, chúng ta phát hiện ra đó là một cái bẫy."
Tịnh Tâm kể lại chi tiết về đêm kinh hoàng ấy — Thái tử bị một nhóm sát thủ bịt mặt tấn công bất ngờ, dù có sự bảo vệ của các thị vệ tùy tùng, nhưng số lượng, sức mạnh của nhóm sát thủ quá áp đảo, khiến Thái tử cuối cùng cũng không thể thoát khỏi lưỡi kiếm oan nghiệt. Bản thân Tịnh Tâm, nhờ trốn thoát được vào một góc khuất trong lúc hỗn loạn, đã may mắn sống sót, nhưng đã tận mắt chứng kiến toàn bộ bi kịch xảy ra.
"Trước khi rời đi, ta nghe được một trong những sát thủ nói chuyện với nhau, nhắc đến một cái tên..." Tịnh Tâm ngừng lại, ánh mắt ông đầy sự sợ hãi khi hồi tưởng lại chi tiết quan trọng này.
"Xin người nói rõ, đó là ai?" Dịch Chi hỏi, giọng cậu căng thẳng tột độ trước thông tin quan trọng sắp được tiết lộ.
"Chúng nhắc đến hai chữ 'Vân Phi'." Tịnh Tâm đáp, giọng ông run lên vì sợ hãi khi lần đầu tiên, sau nhiều năm im lặng, dám thốt ra cái tên đã ám ảnh ông suốt bao năm qua.
Thông tin này, dù đã được Dịch Chi cùng các đồng minh nghi ngờ từ trước, nhưng khi được xác nhận trực tiếp từ một nhân chứng sống sót, tận mắt chứng kiến sự việc, vẫn mang đến một cú sốc lớn, đồng thời cũng là bằng chứng then chốt, có sức nặng vô cùng quan trọng để có thể tiến hành công khai tố cáo Tể tướng Hạ Vân Phi trước triều đình trong tương lai.
"Người có sẵn lòng, khi thời điểm thích hợp, đứng ra làm chứng chính thức trước triều đình không?" Dịch Chi hỏi, hiểu rằng, đây sẽ là một quyết định vô cùng khó khăn, nguy hiểm đối với vị hòa thượng già đã phải sống trong sợ hãi, trốn chạy suốt nhiều năm qua.
Tịnh Tâm trầm ngâm một lúc lâu trước khi đáp, ánh mắt ông dần trở nên kiên định hơn. "Ta đã sống trong sợ hãi, tội lỗi suốt bao năm qua, luôn tự trách bản thân vì đã không thể bảo vệ được điện hạ. Nếu sự hy sinh của ta có thể giúp đưa công lý trở lại, giúp linh hồn điện hạ được an nghỉ, ta sẵn lòng đối mặt với mọi nguy hiểm."
Lời cam kết đầy can đảm ấy mang đến cho Dịch Chi một niềm hy vọng mãnh liệt, biết rằng, hành trình tìm kiếm công lý mà cậu cùng các đồng minh đang theo đuổi giờ đây đã có được một nền tảng bằng chứng vững chắc hơn bao giờ hết, sẵn sàng cho những bước đi quyết định tiếp theo trong cuộc chiến đầy cam go chống lại thế lực quyền thần tàn bạo đang thao túng triều đình.
Trước khi rời khỏi ngôi chùa, Dịch Chi dành thêm thời gian trò chuyện với Tịnh Tâm, tìm hiểu thêm về cuộc sống của ông trong suốt những năm tháng ẩn tu, cũng như những chi tiết nhỏ khác có thể hữu ích cho cuộc điều tra. "Trong đêm xảy ra thảm kịch, ngoài việc nghe được tên của Hạ Vân Phi, người có nhớ được thêm bất kỳ chi tiết nào khác không, dù là nhỏ nhất?"
Tịnh Tâm nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng sâu hơn về những ký ức đau thương mà ông đã cố gắng chôn vùi suốt nhiều năm qua. "Ta nhớ, trong số những sát thủ, có một người mang theo một thanh kiếm với chuôi kiếm được chạm khắc hình phượng hoàng, một chi tiết khá đặc biệt mà ta vẫn còn nhớ rõ cho đến ngày nay."
Chi tiết này khiến Dịch Chi chú ý, ghi nhớ cẩn thận vào tâm trí, nhận thức được rằng, đây có thể là một manh mối quan trọng để xác định danh tính cụ thể của những kẻ trực tiếp tham gia vụ ám sát, không chỉ dừng lại ở việc xác nhận vai trò chủ mưu của Hạ Vân Phi. "Đa tạ người đã chia sẻ chi tiết quý giá này. Vãn bối sẽ ghi nhớ, tìm cách xác minh thêm khi có cơ hội."
Trước khi rời đi, Dịch Chi cũng không quên bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với sự can đảm, hy sinh của Tịnh Tâm. "Người đã phải chịu đựng nỗi đau, sự sợ hãi suốt bao năm qua chỉ vì đã chứng kiến sự thật. Vãn bối hứa sẽ làm mọi cách để bảo vệ an toàn cho người trong suốt quá trình đưa vụ việc này ra ánh sáng."
Trước khi chính thức rời khỏi am nhỏ, Dịch Chi bất chợt hỏi thêm một câu hỏi mà cậu đã ấp ủ từ lâu. "Đại sư, người có từng nghe qua về vụ án của Ngũ hoàng tử Lý Thừa Khang, xảy ra khoảng hai mươi năm về trước không?"
Tịnh Tâm sững người trong giây lát, ánh mắt ông đầy sự kinh ngạc. "Sao công tử lại hỏi về vụ án đó? Đó cũng chính là một trong những vụ án đầu tiên mà ta nghi ngờ có liên quan đến Hạ Vân Phi, dù khi đó, hắn vẫn còn giữ chức vụ thấp hơn nhiều so với hiện tại. Ta còn nhớ, khi đó, trong cung có lời đồn rằng, Ngũ hoàng tử bị vu khống bởi chính những kẻ muốn dọn đường cho phe cánh của mình trong cuộc tranh đoạt quyền lực."
Thông tin này khiến Dịch Chi càng thêm tin chắc về mối liên hệ giữa vụ án của cha mình và toàn bộ mạng lưới âm mưu chính trị mà Hạ Vân Phi đã dày công xây dựng suốt hai mươi năm qua. "Nếu người còn nhớ được bất kỳ chi tiết nào khác về vụ án đó, xin hãy chia sẻ, điều đó có thể vô cùng quan trọng đối với vãn bối."
Tịnh Tâm cố gắng hồi tưởng thêm, nhưng vì đã quá lâu, những ký ức về vụ án đó chỉ còn lại rất mơ hồ trong tâm trí ông. "Ta chỉ nhớ được đến vậy, nhưng có lẽ, trong văn khố của hoàng cung vẫn còn lưu giữ một số hồ sơ liên quan, dù có thể đã bị chỉnh sửa, che giấu phần nào."
Lời gợi ý này mở ra thêm một hướng điều tra mới cho Dịch Chi, thôi thúc cậu quyết tâm hơn nữa trong việc tìm kiếm sự thật đầy đủ về cả hai vụ án có liên quan mật thiết đến nhau, cùng chung một kẻ chủ mưu đứng sau tất cả những bi kịch ấy.